>

3 thg 4, 2017

Hương tập nhân - Chương 40.2

Chương 40.2 Bị phạt



Edit: Míp

Ai ngờ cô vừa nói xong, đột nhiên, trong phòng học lại thêm một thanh âm.

"Thưa thầy, thật ra là em vẽ , Lâm Khả Khả và An Khê đều không có liên quan." Sắc Vi chậm rãi đứng lên, có phúc cùng hưởng,  có người cố ý vu oan hãm hại, được rồi, vậy thì làm cho sự việc trở nên lộn xộn đi.

"Xôn xao ——" việc này khiến cho cả lớp hoàn toàn sôi trào .

Một trang truyện tranh thôi mà có thể xuất hiện ba người bị tình nghi, hơn nữa ba người này bình thường quan hệ vô cùng tốt, lại ngồi cùng một chỗ, là heo cũng có thể suy nghĩ  được tới đây. Hung thủ nhất định là một trong số đó, nhưng rõ ràng là hai người kia cố tình bao che, cố ý đem sự tình làm ầm ĩ thêm, làm xáo trộn suy nghĩ của thầy cô.


Trên bục giảng cô Triệu cùng thầy Vũ mặt mày nhăn đến độ có thể kẹp chết một con ruồi , nhất là thầy Vũ, sắc mặt so với lọ mực chỉ kém một chút, tức giận đến nỗi cả người phát run. Cô Triệu bất đắc dĩ vừa lo vừa thương, học sinh của cô nên cô hiểu rõ, nhưng mà trong ba đứa nhỏ Lâm Khả Khả có thành tích tốt nhất, ngoan ngoãn lại nghe lời còn hàng năm tranh giành giải thưởng về cho lớp. An Khê thì tuy rằng thành tích bình thường, nhưng hàng năm tham gia các giải  văn nghệ tại các quận trong thành phố mang lại nhiều thành tích lớn, mặc dù tính cách mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ gây chuyện.

Về phần Cố Sắc Vi, cô Triệu có cảm nhận nhiều hơn, đứa nhỏ này vốn thành tích rối tinh rối mù, còn thích gây sự, trốn học là chuyện thường ngày như cơm bữa, cho dù có đi học thì không phải xem tiểu thuyết cũng chính là ngủ. Nhưng từ giũa kỳ tới nay đột nhiên bắt đầu xuất hiện nhiều thay đổi lớn, từ một đứa trẻ nghịch ngợm phá phách biến thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, không chỉ không còn gây sự đánh nhau hay trốn học, đi học chăm chú nghe giảng không nói mà ngay cả kết quả của các bài kiểm tra cũng bắt đầu có tiến bộ hơn.

Sự thay đổi này làm cho cô Triệu hết sức vui mừng, nhiều lần trên đường đi dạy cô còn quan sát Cố Sắc Vi, phát hiện đứa nhỏ này thật sự nghiêm túc thay đổi, dường như thay đổi hoàn toàn con người.

Lúc này, trong phòng học có ba nữ sinh đang đứng, học sinh bốn phía đều tranh nhau nghị luận, thì thầm với nhau, toàn bộ  phòng học đều hỗn loạn, âm thanh lớn thậm chí ngay cả học sinh lớp bên cạnh đều bị hấp dẫn lại đây. Thầy Vũ nắm chặt trang truyện, sắc mặt xanh mét, dường như sắp muốn bộc phát,  côTriệu thấy thế nhất thời mặt nghiêm, đứng lên trên bục giảng ra sức gõ lên bảng đen vài cái ——

"Trật tự, trật tự, toàn bộ đều im lặng cho cô!"

Mẫu Dạ Xoa nổi giận, nhất thời cả lớp câm như hến, học trò lớp khác rình coi bên ngoài phòng học sợ tới mức nhanh chóng bỏ chạy, ba người Sắc Vi  nghe thấy tiếng la,cả người đều cứng đờ. Chỉ thấy cô Triệu vẻ mặt nghiêm túc hung hăng trừng mắt nhìn đám học trò ồn ào vài lần, hung hăng nói, "Lâm Khả Khả, An Khê, Cố Sắc Vi, ba người các em theo cô vào văn phòng."

Nói xong tầm mắt sắc bén nhìn lướt qua cả lớp, "Những người khác tự học, lớp phó kỷ luật, nếu ai còn bàn về chuyện này nữa, em liền ghi lại tên cho cô , cô sẽ mời bạn đó đến văn phòng uống trà."

×××××××××××××××××××× Một trang truyện tranh, có đến ba người bị tình nghi, hơn nữa mỗi người đều nói chính mình là hung thủ.

Vụ việc ở lớp 211 khiến cho toàn khối có chuyện để bàn tán say sưa, phòng giáo viên cũng được một phen ngôn luận, thầy Vũ ở văn phòng nổi giận, cô Triệu giúp đỡ bọn tránh bị một phen bị giáo dục đầy đầu.

Kết quả sự việc là Sắc Vi, An Khê, Lâm Khả Khả ba người đồng thời đều bị trừng phạt, ba người phải dọn dẹp toilet nữ ở lầu hai, và mỗi người còn phải viết hai bản kiểm điểm, một bản gửi cô Triệu, một bản cho thầy Vũ để trấn an tinh thần tổn thương của thầy.

Vì thế sự việc kết thúc , dù sao học sinh nào ở trường này cũng có gia thế phía sau , các sư giáo viên dạy học trồng người, cũng không thể thật sự ra nặng tay. Vì thế, sau ba tuần, ba người Sắc Vi bắt đầu công việc dọn dẹp toilet.

"Sắc Vi, cậu cảm thấy là ai trộm truyện tranh?" Trong toilet, An Khê cầm cây lau nhà, Khả khả cầm cái bàn chải, Sắc Vi cầm theo thùng nước, trên mặt ba người đều bịt khẩu trang, mặc một bộ áo dài trắng giống nhau, ủng đi mưa, trang bị đầy đủ hết.

"Tiểu nhân." Lâm Khả Khả nghiến răng nghiến lợi. Nếu không có tiểu nhân ở sau lưng cáo trạng, các cô sao lại ở chỗ này lau chùi toilet, lại làm phiền An Khê cùng Sắc Vi, Lâm Khả Khả hận chết cái người ở sau lưng cáo trạng.

Sắc Vi lắc đầu, "Tớ làm sao mà biết." Đổ một nửa thùng nước, ra sức cọ rửa sàn nhà, nhất thời nước lạnh văng khắp nơi, Lâm Khả Khả cùng An Khê giống như hai con thỏ bị giật mình nhảy dựng lên, một loạt trốn được ra sau.

Ai, không gian trong toilet thật rộng và đẹp, nhưng cũng chỉ là toilet thôi.

"A, Sắc Vi, nghe nói bạn ở chỗ này chùi toilet, mình đến thăm bạn một chút."

Đúng lúc này, của toilet đột nhiên bị đẩy ra, một thanh âm vui sướng khi người khác gặp họa vang lên từ phía sau ba người.

Sắc Vi âm thầm mắng, quay đầu, quả nhiên thấy một thân hàng hiệu Diêu Điềm Mật eo thon nhỏ gọn đứng ở sau người, cô lạnh nhạt nhíu mày, "Đúng vậy, chùi toilet nhưng là việc rất thú vị, bạn có muốn gia nhập không?"

Diêu Điềm Mật nghe vậy lập tức ghét bỏ lui từng bước, "Sắc Vi, mình mới không cần đâu."

An Khê đập mạnh đồ lau nhà trong tay xuống, hung dữ trừng mắt nhìn qua, "MD, muốn đi toilet thì đi liền đi, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì, đi tiểu hay là bị táo bón?"

Diêu Điềm Mật bị An Khê mắng thì kinh sợ,  tính tình cô ta cũng mạnh mẽ , lập tức chống nạnh mắng lại, "Hét cái gì mà hét, cái đồ bà tám không sợ chết, bà đây cũng không phải nói chuyện với bạn."

"Bạn nói cái gì?" An Khê nhất thời tức giận, lửa giận đã đầy người, không nghĩ tới có cái não tàn đưa tới cửa cho cô trút giận, chưa nói hai lời liền cầm đồ lau nhà chạy vọt tới . Đồ lau nhà đầy nước nhỏ từng giọt, Diêu Điềm Mật sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không chút suy nghĩ liền chạy ra khỏi toilet , "Cố Sắc Vi, thứ bảy này là sinh nhật của mình, tập hợp ở chỗ cũ, đến lúc đó bạn nhất định phải tới —— "

Nói còn chưa nói xong, An Khê lau đã cầm đồ lau nhà đến trước người, cô sợ tới mức không còn chút can đảm nào, liền hét lên một tiếng rồi lao ra khỏi toilet, lại không đoán được cửa phòng toilet bị đầy vào 1 cách mạnh mẽ, một vào một ra, theo quán tính bị đập mặt vào cửa. Chỉ nghe thấy một thanh âm da thịt bị đập mạnh, một tiếng kêu thảm thiết vang lên ở ngoài cửa, "A —— "

Ba! Vật thể tiếp xúc khuôn mặt một cách thân mật phát ra thanh âm.


 Hết chương 40 
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ Hạ Vũ Cư ^^ Hãy share Facebook cho nhiều người biết nha, cảm ơn các bạn. 
Đăng nhận xét