>
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nông gia nữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nông gia nữ. Hiển thị tất cả bài đăng

29 thg 12, 2015

Nông gia nữ- Chương 9

Chương 9: Vương lão Tứ có tương hảo



Edit: Choi
Beta: Thiên Hạ


Triệu thị từ nhà họ Lưu trở về biết Thích thị mang theo ba đứa nhỏ đến nhà mẹ đẻ, "Dám cho ta xem tính tình rồi cơ đấy. Ai muốn đi thì cứ việc đi, ta không cản, nhưng muốn trở về thì không có cửa đâu!"

16 thg 7, 2015

Nông gia nữ - Chương 7

CHƯƠNG 7: NHA ĐẦU THÔNG PHÒNG 
TRỞ VỀ



Edit: Choi

Beta: Thiên Hạ


Thích thị có chút hoảng hốt, vừa rồi nàng cùng tiểu cô Hà Hoa nói chuyện phiếm, nàng cũng không phải đần, Hà Hoa nói gần nói xa đều là hỏi chuyện tình huynh đệ của mình, chẳng lẽ nàng coi trọng ai trong số đó?

15 thg 7, 2015

Nông gia nữ - Chương 8

CHƯƠNG 8:

 TÍNH TOÁN CỦA ĐÀO HOA



Edit: Choi
Beta: Thiên Hạ



"Ha ha... " Bích Đào hàm súc cười cười, sai bà tử kia đưa cho đám người Vương Hà Hoa mấy thứ đồ vật. Tỷ muội Vương Phúc Nhi được ba cái quyên hoa, ở nông thôn mà nói vật này rất ít khi gặp, thế nhưng đối với Vương Phúc Nhi vài món đồ này chẳng hiếm lạ, không phải chỉ là giả hoa sao? Chính mình cũng không thích mang, đến lúc đó đều cho đại tỷ mang đi, nàng đã mười tuổi rồi, cũng nên cho biết ăn ăn mặc một chút.


"Đây là ba chất nữ của ta đi, bộ dạng lớn lên thực khéo léo! Trước kia thời điểm ta đi còn chưa có Phúc nhi đi." Bích Đào cười khanh khách nói."Lâm mụ, người dẫn ba chất nữ của ta đi ăn chút điểm tâm đi." Nhìn thoáng qua Hà Hoa, Hà Hoa biết ý muốn bảo chính mình tránh đi để bọn họ còn nói chuyện nhưng nàng không đi, cứ đứng ở bên cạnh Triệu thị.

Ba người Vương Phúc Nhi đi đến một phòng khác, người kêu Lâm mụ kia cầm vài cái điểm tâm đưa cho, lại hỏi nói mấy câu, liền ly khai.

"Tỷ, ngươi nói đây là chuyện quan trọng gì vậy? Rõ ràng là Đào Hoa cô cô sao lại bảo Bích Đào?" Vương Hoa Nhi khó hiểu hỏi.

"Ta cũng không biết." Vương Cúc Nhi không rõ, Vương Phúc Nhi nhấc tay, "Đại tỷ, nhị tỷ, vừa rồi thời điểm chúng ta đi vào, ta nghe thấy có người nói chút chuyện, ta biết vì sao."

Vương Cúc Nhi cùng Vương Hoa Nhi đều nhìn Vương Phúc Nhi, Vương Phúc Nhi nói: "Bọn họ đều nói Đào Hoa cô cô đi làm tiểu lão bà cho người khác, hiện tại trở về một chuyến là để khoe khoang."

Vương Cúc Nhi mặt ngượng đỏ hồng, "Phúc nhi, đừng nói bừa, ta cái gì cũng không biết, ngươi cũng đừng cùng người khác nói, biết không?"

Vương Phúc Nhi gật gật đầu, "Ta chỉ cùng các tỷ nói thôi." Kỳ thật bộ dạng Đào Hoa như vậy, cao cao tại thượng, chỉ sợ Vương gia thôn này rất nhiều người nhìn không quen đi, bất quá hâm mộ khẳng định có.

Ba tỷ muội đang ăn điểm tâm, Thích thị vội vàng đi thẳng vào, lôi kéo Vương Phúc Nhi hướng ra ngoài, sắc mặt trắng bệch, Vương Cúc Nhi cùng Vương Hoa Nhi không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng hấp tấp đi theo. Vương Hà Hoa ở phía sau gọi theo, "Tam tẩu, tam tẩu, ngươi yên tâm, Phúc nhi là chất nữ yêu nhất của ta, ta tuyệt đối sẽ không để loại người kia thực hiện được ý đồ!"

Thích thị ôm cổ Vương Phúc Nhi, càng ôm càng chặt, Vương Phúc Nhi hô hấp có chút không thông, "Nương, đau!" Vương Phúc Nhi lên tiếng.

Thích thị vẻ mặt đong đầy nước mắt, về đến phòng mình ở, Thích thị nói với Vương Cúc Nhi cùng Vương Hoa Nhi: "Cúc nhi cùng Hoa nhi đem quần áo dọn dẹp một chút, chúng ta đi một chuyến về nhà bà ngoại các con!"

Vương Cúc Nhi cùng Vương Hoa Nhi tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Vương Phúc Nhi dùng tay nhỏ bé của mình giúp nương lau lệ, "Nương, không khóc!"

Thích thị thương tâm, quay lại nhìn Vương Hà Hoa vừa khuyên nhủ mình nói: "Hà Hoa, tẩu tử biết muội là người tốt, nhưng sự việc hôm nay tẩu tử sẽ không thoái nhượng, nếu Tam ca ngươi muốn đem Phúc nhi tống xuất, vậy coi như chúng ta không có duyên phận đi."

"Tẩu tử! Xin bớt giận, việc này còn chưa quyết định, cha ta bọn họ khẳng định sẽ không đồng ý. Ngươi nếu đi rồi, ta như thế nào cho Tam ca ta một cái công đạo đây." Vương Hà Hoa gấp gáp không thành bộ dáng.

"Hà Hoa, ngươi đừng khuyên ta, ta biết chính mình không thể sinh nhi tử, trong cái nhà này lời nói chẳng có phân lượng, nhưng nếu muốn ta để nữ nhi đi ở cho người khác làm nha hoàn, ta tuyệt đối không đồng ý. Ngươi cũng đừng khuyên ta nữa, ta hiện tại cái gì đều nghe không vào."

Vương Hà Hoa cuối cùng đành nói: "Cũng tốt, người về nhà mẹ đẻ trước, ta sẽ bảo Tam ca đi đón người!"

Bốn mẹ con Thích thị cứ như vậy mang theo quần áo về Thanh Sơn thôn. Thích lão hán cùng lão nương Hồ thị đều ở nhà, nhìn thấy Nhị nữ nhi đột nhiên cùng cháu gái đều có chút giật mình, bất quá cũng rất cao hứng. Thích lão hán còn một phen ôm lấy cháu út Vương Phúc Nhi.

Lão nương của Thích thị trông thấy nữ nhi sắc mặt không tốt cũng không trực tiếp hỏi, trước để các nàng chuẩn bị cơm, ăn uống xong xuôi mới đem khuê nữ ra hỏi một chút sự tình gì xảy ra.

Thích thị chưa nói nước mắt đã rơi, "Nương, con thật sự chịu không nổi nữa, bình thường bắt con làm nhiều việc, nói con vài câu, con cũng không để ý. Hiện tại bà bà còn muốn con đem Phúc nhi ra ngoài bán cho người ta làm nha hoàn. Phúc nhi là do con mang thai 10 tháng sinh hạ, là cốt nhục của con, bình thường con không cho nàng ăn no được đã cảm thấy thực xin lỗi nàng. Hiện tại dựa vào cái gì mà giày xéo nữ nhi của ta a. Nương, trong lòng con khổ lắm."

Hồ thị cũng chua xót, nữ nhi của mình không sinh được con trai, bà cũng không dám đi qua cho nữ nhi một chỗ dựa. Hiện tại bà thông gia lại muốn đem Phúc nhi bán đi làm nha hoàn, dù sao cũng là cháu gái ruột thịt của Triệu thi kia mà.

"Khuê nữ, ngươi từ từ nói, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nương nghe, lần này tuyệt đối làm chủ cho ngươi!"

Thích thị liền đem chuyện nữ nhi Nhị thẩm thành nha đầu thông phòng trở về, sau đó kêu nàng đưa nữ nhi qua, kỳ thật chính là trung gian ở giữa chọn một đứa để nữ nhi của Nhị thẩm kia làm nha hoàn thiếp thân. Cuối cùng coi trọng Phúc nhi nhất! Xem dạng như vậy mà Triệu thị còn rất nguyện ý bởi vì họ sẽ trả cho mười lượng bạc.

"Nghiệp chướng, Phúc nhi mới là cái oa nhi năm tuổi, như thế nào có thể bán cho người khác làm nha hoàn. Khuê nữ, theo như con nói người nọ không phải em gái của chồng ngươi, Phúc nhi chẳng phải chất nữ ruột thịt, nàng như thế nào có tâm này đây!" Hồ thị hận nghiến răng ngứa.

"Nàng nói như vậy cả gia đình con không cần lo lắng chi tiêu, còn nói nàng thật vất vả mới thuyết phục được lão gia bọn họ đáp ứng. Nương người nghĩ xem, Đào Hoa nếu thành nha đầu thông phòng khẳng định cùng chính phòng phu nhân bất hòa, hiện tại đem Phúc nhi qua đó còn không khiến con bé thành cái đinh trong mắt chính phòng phu nhân? Lại nói chỉ là cái tiểu nha đầu muốn đánh thì đánh. Đó là nữ nhi của con a, con bình thường đều luyến tiếc nói nặng lời, làm sao có thể để bọn họ giày xéo?! Nhưng bà bà lại coi trọng mười lượng bạc kia! Con nếu không đem Phúc nhi về đây, e rằng đến lúc đó ngăn cản cũng không được!"

"Vương Đồng Tỏa đi nơi nào mà để người khác khi dễ vợ con hắn như vậy hả?" Hồ thị mắng.

“Cha bọn nhỏ hôm nay đi lên trấn rồi, đem đào đi bán." Thích thị giải thích nói.

"Khẳng định chỉ xem cái ngươi như vài món đồ bỏ đi!" Hồ thị dí ngón tay lên trán Thích thị, "Con đó, con quá thành thật rồi! Tốt lắm, sự tình ta đều đã biết, con cứ an tâm ở đây, ta cũng không tin Triệu thị dám đến đây uy hiếp! Vương Đồng Tỏa nếu không đến đón con, con cũng đừng trở về, khuê nữ của ta há có thể để người ta bắt nạt như vậy! Cũng tại ta lúc ấy tin lời bà mối nói Vương lão Tam là kẻ thực thà, ta nghĩ tính tình con cũng ôn hòa, vừa vặn xứng đôi, lại thật không ngờ bà bà con là cái loại người sa cơ thất thế, lụi bại như vậy! Ta xem các con tốt nhất nên ở riêng đi, cứ trộn chung cùng một chỗ thì làm sao các con có ngày lành?"

"Ta cũng muốn ra riêng, nhưng ngặt nỗi là thứ nhất con không có con trai, ở trước mặt bà bà chẳng nói được điều gì có phân lượng, thứ hai nếu ở riêng thì ở chỗ nào đây, nhà kia chỉ có mấy gian phòng, ở riêng còn không phải vẫn cùng một chỗ? Đến lúc đó vẫn là mỗi ngày bị khinh bỉ."

"Có thể nghĩ như vậy so với trước kia tốt hơn nhiều rồi! Nương đã tính qua cho con, thai tiếp theo khẳng định là con trai, đến lúc đó xem bà bà của con còn nói cái gì được nữa! Về phần phòng ở, nếu thật sự phân nhà cũng không thể ở nhà tranh vách đất được, nhất định sẽ bị nhà bọn họ khinh bỉ nặng nề. Nương nơi này còn có một vòng ngọc, đến lúc đó các con cứ việc dùng trước đi."

"Nương, không được, cái vòng ngọc kia là tổ tông truyền thừa đã nhiều năm như vậy, chính tại thời điểm khó khăn nhất, nương người cũng không nỡ lấy ra, sao có thể vì chuyện này của con mà đem ra được? Sau này Gia An lấy vợ cũng cần tiền đấy. Đúng rồi, Gia An đâu rồi? Sao con không thấy nó?" Thích thị hỏi.

"Bất quá chỉ là cái vòng tay, làm sao quan trọng bằng các con? Trước kia là nương luẩn quẩn trong lòng, hiện tại ta thông suốt rồi, chờ kiếm được tiền chuộc lại không phải được sao? Đệ đệ con sao, hắn hiện tại học chút bản sự, có thể lên núi săn thú rồi, buổi tối mới trở về. Vốn chúng ta còn muốn để đệ đệ con mang đến cho bọn con ít dã vật trên núi, nhưng biết là đưa đi rồi cũng chẳng đến miệng bọn nhỏ. Con cùng con rể đều quá thật thà, bình thường chắc cũng không dám tích lũy tiền riêng đi. Cuối cùng đệ đệ con quyết định đem dã vật kia bán lấy tiền, đến lúc đó đưa các con, miễn thành tiện nghi cho người khác."

Vẫn là nhà mẹ để của mình tốt nhất! Thích thị nghĩ nghĩ, nói với nương một câu, Hồ thị kinh hỉ: "Thật sự? A di đà Phật, lần này nhất định phải là nhi tử, ngày mai ta phải đi bái lạy Bồ Tát để nàng phù hộ cho con sinh con trai! Con cứ ở đây hảo hảo dưỡng thai, ta không tin Triệu thị kia không cần tôn tử!

Con lần này trở về xem như đúng lúc rồi, đến lúc đó Vương Đồng Tỏa không quỳ xướng cầu xin con trở về, con liền đem hài tử sinh luôn ở nhà ta xem Vương gia bọn hắn có còn muốn mặt mũi nữa không."

"Nương, nếu như vẫn là khuê nữ thì sao? Con hiện tại có chút sợ!" Thích thị vuốt ve bụng mình, hôm nay nàng mang thai mà không dám nói ra, chỉ sợ bà bà chướng mắt, còn đại tẩu nhị tẩu châm chọc khiêu khích.

"Khẳng định sẽ không, con liền tin tưởng nương, nương đã cho người tính qua, thỉnh Hoàng đại tiên(*) tới, mọi người đều nói hắn tính chuẩn. Hơn nữa cho dù là khuê nữ thì thế nào, bọn họ Triệu gia không cần, Thích gia chúng ta sẽ dưỡng, con trăm ngàn lần đừng trở về để bị khinh bỉ. Con cho là nương không biết thời điểm con mang thai Hoa nhi, Phúc nhi còn phải làm việc sao? Hai cái trục lý(*) kia của ngươi cũng quá kỳ cục! Con về sau đem cái tính dưỡng thành cứng rắn một chút cho ta, con đâu có kém các nàng một phân một hào nào."

(*) trục lý: chị em bạn dâu

(*) đại tiên: ở đây chỉ thầy tướng số, bói toán


 Hết chương 8. ^^

13 thg 7, 2015

Nông gia nữ - Chương 6

Chương 6 : Kế hoạch học chữ của Vương Phúc Nhi 


Edit + Beta: Thiên Hạ


"Cẩu đản ca nói bọn họ cũng đi lên núi, chúng ta có thể đi cùng bọn họ." Lần đầu tiên nàng muốn đi trước để dò đường mà thôi.


"Cũng tốt, bọn cẩu đản thường xuyên đi lên núi, đi theo bọn họ sẽ không bị lạc mất. T nói, Phúc nhi, ngươi chuyệncũng muốn a. Càng ngày càng giống quỷ linh tinh."

Nông gia nữ - Chương 5

Chương 5: Tính toán của Đinh thị


Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ

Thích thị cũng là người hiểu chuyện, hỏi: "Đại tẩu, ngươi có chuyện gì hay không?"

Đinh thị nhìn vài vòng: "Cũng không có chuyện gì."

Vương Phúc Nhi trong lòng khinh bỉ, không có việc gì, ngươi sẽ đến phòng bếp hỗ trợ sao? Xem ra nói chuyện này, thật sự còn rất khó khăn, Đại bá mẫu đều xoay vòng quanh, công thần của  Vương gia còn có chuyện gì làm nàng khó nói?

"Đại tẩu, ngươi đừng cùng ta khách khí."

Vương Phúc Nhi muốn nôn mửa, nương a, người ta khẳng định sẽ không cùng ngươi khách khí, hiện tại chẳng qua chỉ là phần đệm.

Đinh thị nói: "Ta là thấy tiểu cô đến bây giờ còn không có người cầu hôn, cho nên trong lòng sốt ruột, nói cho cùng, chúng ta là chị dâu nàng, chúng ta không vì nàng sốt ruột, ai vì nàng sốt ruột?"

Thích thị là theo bản năng tiếp một câu: "Không phải còn có cha nương sao?"

Mặt Đinh thị lập tức biến đen, Vương Phúc Nhi cười thầm, nếu không biết tính tình nương mình, còn tưởng rằng nàng là cố ý chặn Đại bá mẫu đấy, nhưng mà Thích thị ăn ngay nói thật, chính bởi vì như vậy, Đinh thị mới không cách nào tức giận được.

"Này, cha nương đương nhiên có thể thay tiểu cô làm chủ, tuy nhiên chúng ta cũng phải nghĩ biện pháp hỏi thăm chứ. Nếu không, ta trở về nhà mẹ đẻ, nương ta nghe nói chuyện tiểu cô, vừa vặn tiểu đệ ta cũng chưa có đón dâu, đây không phải là trời đất tạo nên sao? Có thể thân càng thêm thân? Tam đệ muội, ta nghĩ, ta một người đi chỗ nương nói chuyện này, rất ngượng ngùng. Dù sao bên kia là huynh đệ ta, có chút mèo khen mèo dài đuôi, Tam đệ muội có thể cùng đi giúp ta được không? Không cần ngươi nói cái gì, chỉ cần ở bên cạnh tùy tiện nói hai câu cho ta là được rồi."

Đại bá mẫu này, thật đúng là ý định tìm cái bè cho nãi nãi, nhà mẹ đẻ Đại bá mẫu nghe nói tình trạng không tốt lắm, theo tính tình nãi nãi mình, khẳng định là không đồng ý, nhưng mà Đại bá mẫu này còn phải nói việc này ra, cho nên muốn kéo nương mình theo, đến lúc đó cho nương mình gánh vác một phần mắng. Dù sao đến lúc nãi nãi muốn mắng người, muốn mắng cái gì liền mắng cái đó, hơn nữa nương mình đều bị mắng đã quen, lại không có sinh con, kết quả cuối cùng nhất định là mắng nương.

Thích thị có chút do dự, Đinh thị gấp gáp muốn lôi kéo Thích thị đi, Vương Phúc Nhi gấp rút hô: "Nương, cơm này nếu nấu khê, gia cùng nãi sẽ mắng chúng ta đấy. Đại bá mẫu, hôm nay là nương ta nấu cơm, không đi được đâu."

"Đại tẩu, hôm nay thật sự là không có rảnh, nếu không chờ thêm vài ngày?" Thích thị nói.

Chờ thêm vài ngày, lão nương đều sốt ruột đến nơi rồi.

 Vương Phúc Nhi đã quyết định, mặc kệ Đại bá mẫu khi nào thì nói, mình đều phải can thiệp vào, thật là âm hiểm, ngay cả tìm mắng đều phải tìm người làm đệm lưng.

Đinh thị sắc mặt trầm xuống, thấy Thích thị bất động, chỉ có thể tự mình đi tìm Triệu thị, thật ra nàng cũng nghĩ, chờ cơm nước xong lại cùng Thích thị đi, nhưng mà cơm nước xong, Triệu thị khẳng định bắt con dâu làm việc, cho nên chỉ có thể thừa dịp trước khi ăn cơm nói.

Đinh thị đi vào phòng Triệu thị, không lâu sau, liền truyền đến âm thanh Triệu thị tức giận mắng, ai cũng không muốn rủi ro nên trốn rất xa, Vương Hoa Nhi cùng Vương Cúc Nhi mang nước từ cửa thôn trở về, Vương Cúc Nhi không tồi, Vương Hoa Nhi đã sớm hưng phấn muốn đi tìm hiểu đến tột cùng.

"Tỷ, ngươi đừng đi, vạn nhất bà nội đem cơn tức hất đến trên đầu ngươi, thì nguy rồi!" Vương Phúc Nhi ngăn lại.

Thích thị cũng nói: "Hoa nhi, cái náo nhiệt này ta không nên dính vào."

Tính tình Nhị tỷ này của mình, thật đúng là... Vương Hoa Nhi đắc ý nói: "Trước kia thấy nãi nãi mắng một phòng chúng ta, hiện tại cũng nên đến phiên nhà Đại bá bọn họ!"

Vương Cúc Nhi vội nói: "Hoa nhi, đừng nói nói như vậy, bị người nghe thấy được không tốt."

"Đúng vậy, Nhị tỷ, Đại tỷ nói đúng. Trong chốc lát nãi nãi khẳng định trong lòng không thoải mái, ngươi nếu cao hứng, nàng còn không lập tức tìm ngươi sao?"

"Được rồi, ta cười ở trong lòng là được, cũng không biết Đại bá mẫu làm chuyện gì, làm cho nãi nãi tức giận như vậy." Vương Hoa Nhi nói nhỏ, tuy nhiên Thích thị cùng Vương Phúc Nhi cũng không muốn nói cho nàng, dù sao không lâu nữa mọi người đều sẽ biết .

Triệu thị thế nhưng tức giận đến nỗi không ăn cả điểm tâm, Vương lão đầu không có để ý nàng, cho nên mấy tỷ muội Vương Phúc Nhi đều có thể ngồi lên bàn, tuy nhiên ngồi cùng ba tiểu tử nhà Đại bá chắc chắn không đoạt được với bọn họ, cũng may các nàng hiện tại cũng học tinh ranh lên rồi, ăn lót dạ trước ở phòng bếp một chút, cho nên coi như không phải chịu thiệt.

Vương Hà Hoa phẫn hận nhìn Đinh thị, Đinh thị làm bộ như không có thấy, Vương lão đầu nói chuyện: "Hôm nay tất cả đi hái đào cho ta, quả đào này một cái cũng không cho ăn, đều hái xuống bán!" Có thể là hôm nay bị kích thích, Vương lão đầu cũng biết nhà mình rất nghèo, liên lụy tiểu nhi tử cùng tiểu nữ nhi đều không người hỏi thăm, muốn thay đổi hiện trạng. Ít nhất bán đi cho bà mối tiền, để cho bà mối cũng tìm mối tốt cho hai dứa nhỏ.

Vì thế Vương Phúc Nhi lại một lần đi đến dưới cây đào, chính vì nàng quá nhỏ, nên còn không tới lượt nàng lên cây, tuy nhiên nàng thấy Nhị đường ca Vương Nhị Bảo vụng trộm ẩn dấu một quả đào ở trong túi áo, bọn hắn còn tưởng rằng người khác không có phát hiện đấy.

Hái đào xuống cũng được gần hai sọt, Vương lão đầu tự mình mang theo ba con trai đi trấn trên bán, Triệu thị hờn dỗi nửa ngày, cuối cùng cũng đi ra, Vương Hà Hoa vẫn buồn bực im lặng không nói gì, Triệu thị chỉ vào trán của nàng nói: "Lão nương tốn bao tâm tư vì ngươi, ngươi còn muốn tức giận tới khi nào?"

Vương Hà Hoa lại quay đầu: "Nương, ngươi không thể hiền lành một chút sao? Ngươi có biết bên ngoài mọi người nói ngươi như thế nào không?"

Triệu thị khinh thường nói: "Bên ngoài nói như thế nào, lão nương mặc kệ, nương nói cho ngươi, nói ngàn lần vạn lần, còn không phải trên tay chúng ta không có tiền? Làm cho người ta xem thường? Nếu hiện tại trên tay ta một bó to bạc, những người đó chỉ mong tới cửa kết thân đấy. Nương còn không tin, ngươi có bốn ca ca, còn có ba cái chị dâu, chẳng lẽ không chuẩn bị hồi môn cho  ngươi? Chính là mượn cũng phải lấy ra, bây giờ ta đi nói với Dương bà mối, nhất định phải cho khuê nữ của ta một người tốt, đến lúc đó tức chết những người đó."

Vương Hà Hoa thấy nói không thông, trong lòng lại khó chịu, Triệu thị còn tưởng rằng đã thuyết phục được khuê nữ của mình, trong lòng cũng cao hứng hơn: "Vả lại còn có đại tỷ ngươi, đến lúc đó để cho nàng hỏi thăm cho ngươi, cam đoan tốt hơn nhiều so với cái kia huynh đệ của đại tẩu ngươi."

"Nương, ngươi như thế nào còn nói đến việc này? Có phiền hay không, ta đi chỗ Tam tẩu làm châm tuyến đây."

"Ngươi ít đi chỗ Tam tẩu, ngươi sắp phải nghị hôn, dính lấy Tam tẩu ngươi cẩn thận bị nàng lây bệnh, sinh không được nhi tử!"


Lúc này Vương Hà Hoa không có để ý cứ thế bước đi, nương mình như thế nào lại như vậy, luôn lấy chuyện Tam tẩu không sinh nhi tử, sinh không ra nhi tử chẳng lẽ là Tam tẩu tự nguyện? Tam ca người ta cũng không ghét bỏ, nương tốn tâm tư làm gì, cũng không phải không có tôn tử! Vả lại Cúc nhi, Hoa nhi cùng Phúc nhi không phải tốt hơn Chi Nhi nhiều sao? Dù cho so với Tứ bảo, cũng là nghe lời vô cùng, cố tình nương đều không nhìn thấy.

"Lão cô!" Vương Phúc Nhi chào hỏi Vương Hà Hoa, Vương Hà Hoa đối ba tỷ muội mình cũng không tệ lắm, có đôi khi còn giúp chính cha mẹ mình nói chuyện, cho nên Vương Phúc Nhi kêu đó là một cái ngọt.

"Ai! Phúc nhi đang làm gì đó?"

"Ta học đánh túi lưới cùng nương. Cô có thể dạy ta một ít hay không?" Vương Phúc Nhi hỏi.

"Được ah." Vương Hà Hoa châm tuyến cũng rất tốt, cho nên dạy Vương Phúc Nhi vài cách đan. "Phúc nhi cũng rất thông minh, trong chốc lát đã học xong."

"Tiểu cô, tiểu hài tử không thể khen ngợi, nha đầu Phúc nhi kia được khen đề kiêu ngạo lên rồi. Hoa nhi, mang theo muội muội ngươi đi ra ngoài chơi đi."

Vương Cúc Nhi ở trong sân cho gà ăn, Vương Phúc Nhi cùng Vương Hoa Nhi kề tai nói nhỏ, "Nhị tỷ, chúng ta có thể đi lên núi hay không."

"Ngươi lại muốn làm gì?" Vương Hoa Nhi hỏi.

"Nhị tỷ, ta còn không phải muốn kiếm vài văn tiền sao? Về sau lúc cần dùng gấp cũng lấy ra được, ngươi xem xem, trong tay cha cùng nương bọn họ có thể tiết kiệm tiền được sao?"

"Ngươi nói vậy, nhưng mà trên núi có cái gì có thể bán chứ, con thỏ cùng gà rừng chúng ta cũng bắt không được. Trái cây dại cũng bán không được tiền, nấm trên núi ta ăn cũng không đủ ấy."

"Đi lên núi nhìn xem chẳng phải sẽ biết? Nói không chừng còn có thứ tốt." Vương Phúc Nhi nói.

"Cái đầu nhỏ của ngươi đều nghĩ cái gì đấy, chẳng qua ngươi nói cũng đúng, ta đi lên núi nhìn xem, nhưng là cha cùng nương khẳng định lo lắng." Người lớn đương nhiên lo lắng cho hai đứa nhóc con.


Hết chương 5.

1 thg 7, 2015

Nông gia nữ - Chương 4


Chương 4: Mùi vị canh cá rất ngon!


Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ

Đợi đến lúc mặt trời ngả về tây, lão đại nhà Vương gia Vương Kim Tỏa nàng dâu Đinh thị đi về thăm nhà mẹ đẻ đã trở lại, đi theo hai người còn có ba người con trai của bọn họ Vương Đại Bảo, Vương Nhị Bảo cùng với Vương Tứ Bảo. Triệu thị vốn đang chờ Đinh thị có thể mang về cho bà mấy thứ tốt, nhưng thấy trong tay con dâu rỗng tuếch, mặt liền xụ xuống.

Nông gia nữ - Chương 3-2

Chương 3.2: Ăn không hết cơm trưa
 
Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ

Trong phòng bếp, bốn mẹ con đã sớm ăn xong, biết trên bàn không có phần của nhà mình, Thích thị Vương Cúc Nhi thì thành thật, nhưng Vương Hoa Nhi Vương Phúc Nhi thì không, các nàng đã sớm giấu đi mấy cái bánh ngô, hơn nữa cũng để lại nửa già số rau dại kia, nhà nàng nấu cơm mà cả nhà nàng bị đói, quả thực không thể tưởng tượng được!

26 thg 6, 2015

Nông Gia Nữ - Chương 3.1

Chương 3-1: Ăn không hết cơm trưa


Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ


Sau khi trở về, Triệu thị đã ngừng chửi đổng, Thích thị nhận lấy rổ rau dại Vương Hoa Nhi đưa, trước tiên dùng nước nóng luộc, vớt ra, sau đó dùng nước lạnh giảm độ nóng, để ráo nước, thả muối, thả dấm chua, sau đó là trộn ít dầu, rau dại coi như là xong, vốn dĩ còn xào một mâm khoai lang sợi, đã đặt ở trên bàn trong nhà chính.

6 thg 5, 2015

Nông gia nữ - Chương 2

Chương 2:Vương Hoa Nhi muốn làm nha hoàn?

Edit + Beta: Thiên Hạ

Ăn đào xong, Vương Phúc Nhi để Vương Cúc Nhi đi về nhà trước, nếu không thấy ba tỷ muội từ bên ngoài cùng nhau trở về, sẽ khiến cho người khác hoài nghi. Vương Phúc Nhi dặn Vương Cúc Nhi trở về nhất định không được lộ ra thần sắc khả nghi gì, miễn sao đừng để cho người ta phát hiện, không thì ba chị em sẽ bị ăn đòn đấy. Vương Cúc Nhi cam đoan mãi, tuyệt đối sẽ không lộ ra bất cứ cái gì.



"Quỷ tinh linh, bây giờ chúng ta nên làm cái gì ?" Vương Hoa Nhi xoa xoa đầu Vương Phúc Nhi.

"Nhị tỷ, đừng xoa đầu muội !" Vương Phúc Nhi tránh thoát ma trảo, nói với Vương Hoa Nhi: "Chúng ta đi hái rau dại mang về đi." Như vậy cũng  không làm cho người khác nghi ngờ.

Vương Hoa Nhi cũng đồng ý, vì thế tỷ muội hai người đi hái rau dại.

Chờ hai tiểu cô nương hai tay cầm đầy rau dại về nhà, chợt nghe bà nội Triệu thị chửi mắng xối xả mắng chó mắng gà, Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi chạy nhanh vào phòng bếp, để rau dại xuống , trong phòng bếp quả nhiên chỉ có nương và Đại tỷ Vương Cúc Nhi.

Thích thị thấy hai nữ nhi chịu khó, trong lòng vui mừng. Vương Phúc Nhi làm nũng Thích thị trong chốc lát, làm bộ như lơ đãng hỏi: "Nương, bà nội làm sao vậy?"

Thích thị thở dài: "Trong lúc ruộng nhà chúng ta lấy nước vào, nhưng bị người ta chặn đứng trên thượng du , bà nội con có chút không thoải mái."

Nguyên lai là có chuyện như vậy ! May mắn không phải phát hiện ra chuyện nàng và nhị tỷ hái đào, Vương Hoa Nhi cũng nhẹ nhàng thở ra. Mà Vương Phúc Nhi nghĩ, may mà bà nội không có đếm kỹ trái trên cây , bằng không sẽ phát hiện bị thiếu. Hắc hắc, cây đào này đủ lớn, ra quả cũng rất nhiều, vốn là đề phòng người ngoài hái trộm , để nhị ca nhà Đại bá trông, nhưng hôm nay cả nhà Đại bá phụ đều đến hỗ trợ nhà mẹ đẻ của Đại bá mẫu , mà bà nội chắc không thể nghĩ ra được nàng và nhị tỷ có gan lớn như vậy, dám đi hái trộm trái cây nhà mình, không đúng, phải nói là cả ba tỷ muội nàng đi hái, ha....ha!

Vương Cúc Nhi sau khi trở về thấy bà nội mắng nhưng không phải muội muội nhà mình, trong lòng yên tâm rất nhiều, giúp đỡ nương nàng chuẩn bị cơm trưa.

"Nương, hôm nay không phải Nhị bá mẫu nấu cơm sao? Sao lại là người nấu? " Vương Hoa Nhi tức giận hỏi, tính tình Nhị bá mẫu vừa hẹp hòi lại ích kỷ, hôm nay do nàng ta nấu cơm, dựa vào cái gì bắt nương nấu cơm nữa.

Thích thị nói: "Ngày mai nhị bá mẫu con phải về nhà mẹ đẻ, hôm nay muốn chuẩn bị chút đồ cho nên nhờ ta nấu cơm hộ. Cũng không vất vả cái gì."

"Chỉ về nhà mẹ đẻ lại dành một ngày để chuẩn bị, bà ấy có núi vàng núi bạc chắc, thế mà nương cũng nghe lời dụ dỗ của bà ta !" Vương Hoa Nhi tức giận nói.

Thích thị nói: "Hoa nhi, không được nói như thế, đó là Nhị bá mẫu của con, là trưởng bối, đừng không biết phân biệt lớn nhỏ, nương cũng không cảm thấy làm sao, con đừng ương bướng nữa, đến lúc bà nội nghe thấy lại tức giận đó."

Vương Phúc Nhi nắm tay áo Thích thị, "Nương, nhị tỷ nói cũng đúng đấy, người luôn như thế này, bọn họ nói cái gì người cũng đều đáp ứng , đến lúc đó chuyện gì cũng rơi xuống đầu nương. Ngày mai Nhị bá mẫu về nhà mẹ đẻ, ngày kia Đại bá mẫu lại không biết nấu ăn, đến lúc đó vẫn là nương nấu cơm''.

"Hơn nữa khẳng định Nhị bá mẫu sẽ không chỉ trở về có một ngày thôi đâu."

Thích thị cười nói: "Không có việc gì, không phải là một ngày nấu cơm thôi sao, nương làm được. Các con không nên nói nhiều. Cúc nhi, giúp nương nhóm lửa đi."

Ai, bởi vì nương không sinh được con trai, lo lắng quá nhiều, cho nên cái gì cũng đều nhường nhịn. Nữ tử ở cổ đại này thật sự là đáng thương, sinh không được con trai chính là phạm vào tội bất hiếu, cho dù ngươi cần cù thiện lương bao nhiêu cũng không bằng một tiểu tử béo mập. 

Nhìn xem tình huống trong nhà nàng không rõ ràng rồi sao? Nghĩ đến tính tình nương mình trước kia không phải yếu đuối, chỉ vì không sinh được con trai nên mới trở thành nhược điểm, cho dù có làm sao đều phải nén giận xuống.

Vương Phúc Nhi bức thiết nghĩ nếu nương có thể sinh ra một đệ đệ, tình cảnh nhà mình có thể rất nhanh sẽ được cải thiện. Suy nghĩ một chút thấy nương năm nay mới hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, hẳn là có thể sinh tiếp một đứa nhỏ nữa.

Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi đem rau dại vừa hái nhặt sạch sẽ, chuẩn bị mang ra sông nhỏ rửa sạch, thấy bà nội Triệu thị ở chỗ kia mắng không ngừng, ý tứ là người nào không có mắt, dám không cho nhà bà lấy nước, làm cho hoa mầu nhà bà chết hết, đến lúc đó chỉ có nước ăn cây cỏ.

Càng mắng càng hăng say, gia gia từ bên ngoài cũng trở lại, thấy lão bà tử nhà mình có bộ dáng giống người đàn bà chanh chua chửi đổng, không khỏi mắng: "Câm miệng thối của bà lại cho tôi! Còn ngại không đủ dọa người sao, chỉ có chút chuyện nhỏ mà bà lại ầm ĩ đến ông trời cũng biết, nhìn xem hàng xóm láng giềng đều chê cười tôi kìa."

Triệu thị vỗ đùi nói: "Ai dám chê cười ? Lão nương mắng ở nhà mình, mắng những kẻ tâm địa đen tối, nghe không quen cũng đừng làm chuyện đuối lý !" Thấy Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi còn đang nhìn bà ta, liền trợn mắt quát: "Còn không làm việc đi à?"

Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi lập tức bỏ chạy ra xa. Chạy trốn nhanh mới là đạo lý đúng đắn a.

Vương gia thôn tuy rằng rất nghèo, nhưng cũng có núi có suối. Sông Hà Thuỷ, một con sông nhỏ uốn lượn ở bên cạnh thôn, phàm là giặt quần áo hay rửa rau đều mang ra sông Hà Thủy. Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi đi đến bãi đá bên bờ sông, liền thấy bạn tốt của Vương Hoa Nhi, là Mơ đang giặt quần áo ở đấy.

Vương Hoa Nhi vẫy vẫy tay, "Mơ, ngươi đang giặt quần áo à? Ăn cơm chưa?"

Mơ thấy Vương Hoa Nhi cũng rất cao hứng, đem thượng du(*) nhường cho Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi, "Còn không phải tại đại tẩu của ta, một phụ nhân lười, quần áo trong nhà đều bẩn hết, nương ta xem không vừa mắt, mắng cũng đã mắng rồi, cuối cùng vẫn là ta đem đi giặt sạch."

(*)thượng du: đầu nguồn sông hay suối

Đại ca của Mơ cưới một nàng dâu(*), nhìn bộ dạng nhân khuông nhân dạng(***), nhưng rất lười biếng, việc gì cũng không làm. Nếu làm việc, kêu nơi này đau chỗ kia ngứa, mọi người trong Vương gia thôn đều biết. Đại ca Mơ lại là người thành thành thật , hơn nữa bộ dạng nàng dâu xinh đẹp, khi không tốt cũng chỉ nói nàng mấy câu, hơn nữa cưới vợ ở nông thôn rất là khó khăn, sợ làm không tốt một chút, đuổi nàng dâu chạy mất, cho nên cũng gián tiếp làm cho đại tẩu của nàng (Mơ) làm cao, biến thành nương nàng hận đến nghiến răng ngứa lợi.

(**)nàng dâu: ý chỉ người vợ
(***)nhân khuông nhân dạng: nguời có khuôn có dạng - ý chỉ nhìn tướng là người chịu khó

Có thể nói, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh .

Vương Hoa Nhi có chuyện muốn nói riêng với một mình Mơ , để cho Vương Phúc Nhi tự mình đi chơi, "Phúc nhi, đừng lại gần con sông, cẩn thận rơi xuống nước." Vương Hoa Nhi hù dọa nói.

"Biết rồi, nhị tỷ." Vương Phúc Nhi thấy cách đó không xa có mấy cây dương liễu, chuẩn bị hái vài cành đan thành một cái mũ để đội, cũng chính là kiểu đơn giản nhất vòng thành một vòng tròn là được.

Nhiều cành liễu xanh mướt, vuốt thấy mềm mại, nếu cây cối không có sâu thì tốt rồi. Vương Phúc Nhi kiễng chân chuẩn bị hái mấy nhánh liễu, ai, tiểu hài tử năm tuổi, cái đầu cũng quá thấp, thân thủ( tay chân ) cũng không với tới.

"Con nhóc tóc vàng, ngươi đang làm gì đấy?" Một nam oa nhi trong thôn nhũ danh kêu Cẩu Đản cũng đi tới dưới tàng cây, hỏi Vương Phúc Nhi.

Ngươi mới là tóc vàng, cả nhà ngươi đều là tóc vàng! Vương Phúc Nhi rất chán ghét đầu tóc vàng thiếu dinh dưỡng của mình. Nếu có điều kiện, nàng cũng không nghĩ sẽ để như vậy mãi, ít nhất cũng phải dùng dầu hoa quế bảo dưỡng, nhưng nay đến ngay cả ăn cũng ăn không đủ no, làm sao có tinh lực đi bảo dưỡng tóc?

Thế nhưng, ngón tay Vương Phúc Nhi chỉ cành liễu trên cây, chớp ánh mắt, "Cẩu đản ca, ngươi có thể giúp ta chiết ( hái ) mấy cành không? Ta muốn bện mũ."

Cẩu đản bị ánh mắt lấp lánh của Vương Phúc Nhi kích thích, lập tức trèo lên cây, không nói hai lời, hái rất nhiều, Vương Phúc Nhi nói: "Đủ, đủ rồi!" Khi Cẩu Đản trèo xuống, còn ra dáng vẻ đại ca nói: "Về sau nếu còn muốn hái liễu, cứ nói cho Cẩu Đản ca một tiếng. Đúng rồi, Phúc nhi muội muội, ngày mai chúng ta đi lên núi hái trái cây dại ăn, ngươi có muốn đi cùng không?"

Vương Phúc Nhi cầm cành liễu trong tay, ngượng ngùng nói: "Cẩu đản ca, ta không đi  được, bà nội không cho ta đi."

"Ai, ta biết, mọi người đều nói bà nội ngươi lợi hại, chúng ta cũng không dám đến nhà các ngươi chơi đùa. Phúc nhi muội muội, ngươi thật đáng thương, ngày mai ta đi lên núi về, sẽ cho ngươi một ít trái cây. Trái cây dại ăn ngon. Rất ngọt!"

Mọi người đều nói bà nội mình lợi hại ! Xem ra con bà nó ( nguyên convert) uy danh nổi tiếng toàn thôn. Vương Phúc Nhi cảm thấy Cẩu Đản rất thuần phác, nói với hắn: "Cẩu đản ca, ngươi cứ ăn đi, tỷ của ta đang tìm ta, ta đi trước đây."

Nếu tiểu tử này đưa trái cây dại lại đây, nhà mình cũng không được ăn quả nào, khẳng định lại bị bà nội đoạt đi, đành phụ một mảnh tâm ý của người ta vậy. Vẫn nên chờ có cơ hội, mình đi lên núi hái. Ăn no trước rồi nói sau.

Rửa sạch rau dại, Vương Phúc Nhi nắm tay Vương Hoa Nhi đi trở về, Cẩu Đản còn ở bên cạnh lưu luyến không rời, cuối cùng không biết lại phát hiện cái gì thú vị , liền sôi nổi tiêu sái rời đi.

"Nhị tỷ, cho tỷ mang đấy!" Vương Phúc Nhi đem mũ bện bằng cành liễu đưa cho Vương Hoa Nhi, Vương Hoa Nhi nhận lấy, trực tiếp đội lên, "Phúc Nhi thật ngoan !"

Ngươi đây là mèo khen mèo dài đuôi à . Vương Phúc Nhi hỏi: "Nhị tỷ, tỷ nói gì với Mơ tỷ thế?"

"Người lớn nói chuyện, tiểu hài nhi đừng hỏi loạn." Vương Hoa Nhi trả lời.

Còn xưng người lớn ! Nhị tỷ, ngươi so với ta chỉ lớn hơn ba tuổi thôi? Hơn nữa nếu thật sự tranh luận ra, hai ta ai nhỏ hơn ai lớn hơn còn không nhất định đâu. Bất quá, bây giờ Vương Phúc Nhi chỉ có thể chấp nhận sự thực này, ai bảo thân hình của chính nàng chỉ có năm tuổi.

"Phúc nhi, muội nói nhị tỷ đến nhà Chu viên ngoại làm nha hoàn có được không?" Vương Hoa Nhi hỏi.

"Cái gì? Nhị tỷ, muội không muốn tỷ làm nha hoàn, làm nha hoàn, người khác muốn đánh liền đánh, muốn mắng liền mắng, nhị tỷ, muội không muốn tỷ đi làm nha hoàn!" Vương Phúc Nhi nói, nhị tỷ làm sao có thể đột nhiên nói như vậy? Chẳng lẽ vừa rồi nàng cùng Mơ tỷ ở cùng một chỗ đã nói cái này?

"Ở nhà còn không phải nói đánh là đánh, nói mắng là mắng sao? Còn không bằng đi làm nha hoàn, cũng có thể kiếm thêm tiền chi tiêu trong nhà!"

"Nhị tỷ, tiền bán tỷ sẽ đến được trong tay cha mẹ sao? Đến lúc đó còn không phải đều ở trong tay bà nội à? Còn có, làm nha hoàn nếu ký tử khế, người ta đem tỷ đánh chết, sẽ không có người truy cứu, nhị tỷ, tỷ đừng làm loạn nha."

Nhị tỷ này của nàng tính tình nóng nảy như lửa, nếu làm nha hoàn thật sự có khả năng sẽ gặp rắc rối.

Vương Hoa Nhi nói: "Muội nói cũng phải, nhà chúng ta cũng không có phần, có tiền cũng ở trong tay bà nội, tỷ mới không cần làm như vậy. Nhưng mà Phúc nhi này, làm sao muội biết tử khế là cái gì ? Còn biết nhiều như vậy?"

Nguy rồi! Vương Phúc Nhi nói bịa : "Lần trước ta đi qua học đường trong thôn, nghe phu tử giảng bài, ta nghe được rất nhiều, hình như là nói cái gì Chu viên ngoại muốn mua nha hoàn, có người hỏi tú tài, ta cảm thấy tò mò nên nghe một chút."


Vương Hoa Nhi là người thần kinh thô, nghe xong lời của Vương Phúc Nhi nói lại hợp lý hợp tình nên cũng không có hoài nghi gì. Nhưng Vương Phúc Nhi thì ngầm vỗ vỗ bộ ngực nhỏ, suýt  nữa hù chết nàng!

Hết chương 2.

Nông gia nữ - Chương 1

Đi qua cmt mấy dòng cho Tiểu Hạ có động lực, không ai quan tâm dễ nản a.

Chương 1: 
☆ Chúng ta cũng muốn ăn đào! 
( ta tự ghi chương, tác giả không chia)



Edit + Beta: Thiên Hạ

"Nhị tỷ, nhị tỷ! Leo xuống nhanh lên, bà nội đang đi về phía bên này đấy!" Vương Phúc Nhi một bên nhỏ giọng nói với nhị tỷ đang ở trên cây hái đến bất diệc nhạc hồ (quên trời quên đất), một bên vụng trộm nhìn bóng người ở xa xa đang đi tới. Trong lòng lại nghĩ, ánh mắt tiểu hài tử ở đây sáng như vậy, làm sao giống mình trước kia cận thị đến không thấy đường đi.


3 thg 5, 2015

[Xuyên không - Điền văn] Nông gia nữ - Lý Hảo


 NÔNG GIA NỮ

Tác giả: Lý Hảo

Tình trạng sáng tác: Hoàn 
Tình trạng edit: từ từ phấn đấu
Editor + Beta: Hạ Vũ Cư
Nguồn cv: tangthuvien
Poster: Hihi_haha