"Nói cái gì? Ta nói không đúng sao? Ai bảo ngươi đưa đệ đệ ngươi tới đây! Thật là xui xẻo." Bà Lý vốn cũng có chút sợ nhưng vừa nghĩ tới mình rõ ràng là mẹ chồng nó tại sao phải sợ nó chứ!
Cả ngày hôm nay, hai vợ chồng suy tính xem lúc mở cửa hàng nên bán đồ gì, nhưng thảo luận cả buổi mà cũng chưa nghĩ ra bán cái gì mới hữu dụng. Sau cùng vẫn là Chu Vũ Hàm nói còn chưa mua cửa hàng, nên lúc này mới thôi không suy nghĩ nữa.
Bên này Tưởng Văn ở trong thành ngây người mấy ngày vẫn không có người nào đến lấy tiền, hắn không dám tự tiện rời đi một mình. Ngay cả cửa phòng cũng không dám bước ra, ngộ nhỡ đánh mất bạc dù bán hắn đi để bồi thường cũng không đủ. Tưởng Văn sốt ruột đến mức trên miệng mọc mấy cái mụn nước, ăn cơm cũng không vào.
Vương thị vừa nghe xong thì cả người hoảng hốt, hỏi lại:
''Làm sao có thể bị trúng gió chứ? Sức khỏe của mẹ mặc dù không phải rất tốt nhưng cũng không mấy khi mắc bệnh bao giờ? Sao tự nhiên lại bị trúng gió?''
Ở bên này, Tưởng Văn cũng đi ra ngoài xem xét tình hình mấy hôm nay nhưng không có hiện tượng bất thường nào xảy ra, vậy mà đến bây giờ cũng chưa thấy có ai đến lấy tiền. Hắn tính ra, lần bán hàng này có thể kiếm được năm trăm năm mươi lượng, sau đó trả lại cho người kia một trăm lượng.
Tưởng Văn ngồi ở khách điếm chờ người đưa hàng tới, gần đến nửa đêm mới có người tới gọi hắn dậy. Giao hàng hóa cho hắn, và tự giới thiệu là Trương quản gia. Tưởng Văn mở hàng ra, vừa nhìn đã thấy rất đẹp, trong lòng hắn không phải nghĩ mấy thứ này giá trị bao nhiêu tiền mà nghĩ nếu Chu Vũ Hàm đeo lên sẽ xinh đẹp nhường nào.
Tưởng Văn thấy vợ mình kiếm được nhiều tiền như vậy cũng có chút ngại ngùng, lại cảm thấy làm sao có thể kiếm ít tiền hơn so với nữ nhân chứ. Đột nhiên hắn nghĩ đến việc Triệu chưởng quầy đã nói với hắn, thì cảm thấy hắn có thể làm được. Rất nhiều năm về sau Chu Vũ Hàm biết chuyện này đã nghĩ nếu như lúc đấy hắn nảy sinh oán niệm thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Lúc trời gần tối Chu Vũ Hàm mới lưu luyến không rời từ biệt Chu Đại Phúc và Vương thị đi theo Tưởng Văn về nhà. Về tới nhà Chu Vũ Hàm vội vàng nấu cơm, hai người một người nhóm lửa một người xào rau, khi hai ánh mắt đụng vào đối phương thì nhìn nhau cười. Lần đầu tiên Tưởng Văn cảm thấy nấu cơm cũng là một loại chuyện vui vẻ.
Một buổi chiều Chu Vũ Hàm đã khâu xong đế giày, trong đầu suy nghĩ, đúng là có nhiều thời gian rảnh sẽ hoàn thành nhanh hơn. Để cho đôi mắt nghỉ ngơi một lúc rồi nàng đi đun nước chuẩn bị tắm rửa, nếu không nhiệt độ buổi tối sẽ bắt đầu lạnh đi.
Hôm sau Chu Vũ Hàm theo thói quen thức dậy sớm, còn mơ màng cho rằng mình vẫn còn đang ở nhà, sau lại cảm thấy cả người đau nhức mới nghĩ ra bản thân đã xuất giá, trở thành vợ người ta. Nghiêng mặt sang nhìn người nam nhân nằm bên cạnh, lông mày của hắn gọn gàng giống như đã được tỉa qua, rất đồng nhất. Lông mi rất dài, sống mũi thẳng, môi tương đối dày. Chu Vũ Hàm cảm thấy hắn như vậy rất có sức hấp dẫn mặc dù có hơi đen. Thật ra thì suy nghĩ một chút cũng biết mỗi ngày hắn chạy tới chạy lui làm sao có thể không đen chứ!
Thời gian cứ nhanh chóng trôi qua, đã đến mùng sáu tháng ba rồi. Những ngày này Chu Vũ Hàm càng thêm khẩn trương, dù sao vẫn là lần đầu tiên kết hôn. Mọi việc trong quán tạm thời giao cho Trương Lỗi, bây giờ gia đình Chu Vũ Hàm rất tín nhiệm hắn. Hai ngày nay Vương thị giúp nàng sửa sang lại đồ cưới cho tốt, Chu Vũ Hàm thấy mấy đồ vật ở cổ đại rất tinh xảo, làm cái giường cũng rất rắn chắc.
Mùa đông dần trôi qua nhường chỗ cho mùa xuân đến. Vào mùa xuân vạn vật đều được sống lại, thời tiết vẫn hơi lạnh nhưng khắp nơi đều tràn đầy sức sống, Chu Vũ Hàm và Vương thị nhàn nhã thong dong đi trên đường. Chu Vũ Hàm đến đây đã hơn nửa năm, chưa từng tồn tại áp lực hay tâm lý nặng nề nào.
Sáng hôm sau Chu Vũ Hàm nấu một bữa sáng phong phú để chúc mừng hai đứa nhỏ bắt đầu khai giảng. Lâm Nhị vẫn nói câu cảm ơn như cũ, Chu Vũ Hàm để cho nó đọc sách nhưng chỉ cần có thời gian rảnh nó sẽ cướp công việc trong tay nàng. Cơm nước xong xuôi, Lâm Nhị một tay dắt Tiểu Hải một tay cầm túi sách liền xuất phát đi đến học đường, Chu Vũ Hàm nghĩ hôm nay lại bắt đầu một khởi đầu mới.
Sáng sớm ngày mười lăm
tháng giêng Chu Vũ Hàm gọi tiểu Hải dán cáo thị ở cửa nói hôm nay là ngày mười
lăm nên buổi trưa bán xong sẽ không tiếp tục mở cửa bán hàng nữa. Toàn bộ súp, ai
mua ba sẽ được tặng một, bán xong liền ngừng lại, xin mọi người nắm rõ thời
gian khi mua hàng.
Bởi vì ngày hôm qua bận quá,
Chu Vũ Hàm ngủ rất say không giống như lúc đầu mới tới khi đi ngủ còn lạ lẫm chưa
quen. Lúc thức dậy tinh thần vô cùng phấn chấn, bề bộn chuẩn bị một hồi liền trông
thấy không ít khách nhân vào quán. Chu Vũ Hàm tưởng rằng sáng nay sẽ có người
đến ăn bún thập cẩm cay? Vậy mà khách nhân vừa vào quán đã gọi bát súp để uống,
còn có người mang theo bánh bao ăn chung với súp. Chu Vũ Hàm đổ mồ hôi không
thôi ah! Chẳng lẽ mình đã khai thác ra một
con đường phát tài khác sao? Vấn đề này cần đáng giá suy xét.
Mùng hai phải về nhà mẹ đẻ, sáng sớm Chu Đại Phúc
cùng với Vương thị chuẩn bị đồ để mang đi, xóc nảy nửa ngày đến Vương gia thôn
vừa vặn giờ ăn cơm trưa. Lí thị đứng ở cửa chờ như cũ. Thấy Vương thị đến lập tức dẫn bọn họ đi vào trong nhà, nói cả nhàđang chờ cơm một nhà bọn họ. Chu Vũ Hàm đi vào liền thấy mọi người đã ngồi đông đủ ở đó.
Lại nói đến lần trước, khi Mạc Tiêu
Tiêu nhìn thấy phía sau Mạc Vân Thiên có giấu một vật gì đó trên tay, trong
lòng cùng với trên mặt đều là kích động, ngay cả ánh mắt cũng tỏa ra tinh quang
trong suốt, căng thẳng nhìn chằm chằm Mạc Vân Thiên liền hỏi: "Đại ca,
huynh bắt được nó ở đâu? Còn nữa không?"
Khoảng thời gian gần đây, Chu Vũ Hàm hay ngốc lăng im lặng ở
nhà may giá y cho mình, dù sao cũng không còn nhiềuthời gian, nếu không may gấp chắc không kịp rồi. Bọn Tiểu Hải đến học đường mấy ngày nữacũng được nghỉ phép, bây giờ đệ ấy và trường học
đang chờ mong nhanh đến lễ mừng năm mới.