>
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tội thê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tội thê. Hiển thị tất cả bài đăng

2 thg 10, 2015

[ Tội thê ] - Chương 12

Chương 12: Động phòng (1)

Edit: Mia T
Beta: Rain Love

Bầu trời mênh mông thăm thẳm, ánh mặt trời buổi chiều dần dần lặn xuống, tiếng chuông vang lên khắp mọi nơi, lấy trời đất làm nhà, vạn quân làm khách, tiếng mọi người cười nói vang dội. 

5 thg 9, 2015

[ Tội thê ] - Chương 11

Chương 11: Đón dâu

Edit : Mia Từ
Beta : Rain Love

Liên Tồn mặc một bộ cẩm bào mới tinh, sắc mặt đầy vui mừng đi vào trong viện, có bốn binh lính đi theo phía sau, trong tay bưng mấy cái khay đậy vải đỏ để lên bàn, cũng không biết bên trong đó đựng những thứ gì.

31 thg 8, 2015

[ Tội thê ] - Chương 10

Chương 10: Xuất giá


Edit: Choi
Beta: Rain Love


Thư Hương hoàn toàn không ngờ được, trong cùng một khoảng thời gian mà đả kích nối gót nhau tới.

23 thg 8, 2015

[ Tội thê ] - Chương 9

Chương 9: Bức hôn



Edit: Mia Từ
Beta: Rain Love


Hạ Hắc Tử nhìn nhiều lần xung quanh phía trong viện, bên tai thì truyền đến những tiếng cười trong trẻo của các cô nương, trong lòng như bị mèo cào rất ngứa ngáy, ở cửa viện bị thị vệ kiên trì ngăn cản, cũng không thể xông vào bên trong được.

17 thg 8, 2015

[ Tội thê ] - Chương 8

Chương 8: Chí lớn

Edit: Mia Từ
Beta: Rain Love


"Ta muốn gả cho Tả tướng quân!"

Hoài Hương ngẩng cao đầu, đứng ở trên giường, cười toe toét tuyên bố với các cô nương ngồi ở đó, lại ra hiệu cho Thư Hương đang cầm bút lông sói ghi lại.

Thư Hương ngồi đó thiếu chút nữa bị sặc nước, khó xử mà lựa lời từ chối: "Hoài Hương tỷ, nếu không.....hay là viết, muốn gả cho nam tử giống như Tả tướng quân được không?"

Tỷ tỷ ngươi cũng quá không khách khí rồi!

Tính đến nay thì Tả tướng quân chính là một nam tử có gia thế tốt, vừa có quyền lại vừa có tài, cưới thiên kim nhà ai mà chẳng được, sao có thể cưới một tiểu nha hoàn chứ?

Những cô nương ngồi vây quanh bên cạnh Hoài Hương cũng nhìn nàng ta đầy hâm mộ, sớm biết thế thì các nàng cũng muốn yêu cầu như vậy. Đáng tiếc Thư Hương chân tay nhanh nhẹn, đa số các cô nương đều nghe nàng nói mấy câu liền bị thuyết phục, đều ngoan ngoãn nghe theo ý của nàng hết.

Thí dụ cụ thể như sau:

Tên họ? 

Xuân Đào

Tuổi?

17

Quê quán?

Nguyên Chiết

Muốn gả cho ý trung nhân như thế nào? 


Cô nương mặt đỏ bừng, ngẩn người nhìn chằm chằm vào cán bút của Thư Hương.

Nàng vặn ngón tay liệt kê một số tiêu chuẩn để lựa chọn : "Thành thật, trung hậu? Có thể là ăn nói khéo léo? Hoặc là cao thấp như thế nào? Hoặc là mắt hai mí? Tóc dày? Mũi cao?....Hay khẩu vị ăn cơm lạt hoặc ngọt?..." Nàng đưa ra một đống tiêu chuẩn điển hình cho mọi người tuyển chọn kỹ càng.

Đa số các cô nương chưa từng nghĩ tới những việc tỉ mỉ như thế. Lúc sau, nàng đem những điều kiện này viết hết vào một tờ giấy, đưa cho một cô nương biết chữ đọc cho mọi người nghe, kêu mọi người cùng thảo luận với nhau. Đa số các cô nương cuối cùng đều chọn được từ những điều kiện nàng đưa ra. 

Đương nhiên cũng có mấy cô nương phá lệ tưởng tượng ra những ý khác.

Vị cô nương biết chữ là Nhạn Nhi kia rốt cục cũng bỏ tờ giấy qua một bên, sau một lúc ngồi đó nhớ lại, tất cả đều là nụ cười thản nhiên cùng trầm tĩnh: "Trước kia, trong phòng Nhị thiếu gia có một vị tiên sinh, trường bào luôn sạch sẽ, có làn da trắng, ngón tay cũng thon dài, lúc nói chuyện trên mặt luôn có ý cười, ánh mắt tuy có chừng mực nhưng lại luôn ấm áp...."

Cô nương này tám phần là đã thầm thích vị tiên sinh kia trong Tây Tịch phủ, nghe nói nha đầu này trước kia là nha hoàn trong phòng sách của Nhị thiếu gia.

Thư Hương nghe nàng nói một tràng dài như vậy, tổng kết lại, giải quyết nhanh chóng, nói trúng tim đen của nàng: "Nhạn Nhi tỷ muốn tìm một người giống y hệt vị tiên sinh kia chỉ sợ rất khó tìm".

Nhạn nhi đỏ mặt nhìn nàng, Thư Hương cũng không chút hoang mang nói: "Huống hồ, vị tiên sinh nào mà trường bào sạch sẽ, tất nhiên do nương tử hắn giặt giũ, làn da trắng, trong quân doanh chỉ sợ khó tìm được, cần nhất là hay cười, tính tình hòa đồng, tốt nhất là biết chữ, tìm người trẻ như tỷ được không?"

Nhạn Nhi có vài phần do dự, Thư Hương đã cười cười viết xuống, vừa viết vừa nói: "Tỷ tỷ muốn người có quần áo sạch sẽ không khó, chỉ cần khi gả rồi, giặt giũ quần áo cho người đó nhiều một chút là được, còn làn da trắng, chẳng qua chỉ cần tới tiệm thuốc mua vài thang thuốc làm trắng cũng có thể biến trắng được. Nói cho cùng là tìm nam tử có tính tình tốt, muốn thêm một hàm răng trắng hay không? Như vậy, khi cười lên sẽ rất đẹp!"

Các cô nương khác nghe nàng nói thú vị như vậy, nhất thời tất cả đều cười vui vẻ.

Nhạn Nhi đỏ mặt gật gật đầu:"Ừ, nghe theo ý muội đi".

Viết xong các yêu cầu của mọi người, cuối cùng nàng mới phát hiện, Hoài Hương là người khó đối phó nhất.

Nàng viết tờ giấy để chọn lựa điều kiện kia ra, nàng ta một cái cũng không chịu chọn, chỉ ngồi đó kêu nàng viết lại yêu cầu theo ý mình.

Liên Hương mài mực giúp nàng, thấy nàng khó xử, nhịn không được khuyên nhủ: "Hoài Hương muội nuội, tỷ muội chúng ta hẳn là nên gả cho các tướng sĩ. Còn Tả tướng quân, nghe nói hắn là con của quan lớn......"

Lông mày Hoài Hương hơi nhướng lên, hùng hổ dọa người: "Ngươi thấy ta sinh ra xinh đẹp hơn ngươi nên ghen tị có phải không hả? Thư Hương, ngươi viết xuống cho ta, ta phải gả cho Tả tướng quân, chỉ làm thiếp thông phòng, dù là làm thiếp thân nha hoàn cũng được!"

Liên Hương bị nàng ta trách móc, mặt đỏ lên, nàng xưa nay không phải là người có mồm miệng lanh lợi, chỉ biết ở chỗ này đứng ngồi không yên. Trong lòng Thư Hương bực bội, cười châm biếm rồi kéo Liên Hương xuống ngồi cạnh mình: "Mực đã đủ rồi, tỷ ngồi xuống đây trước đi". 

Lại cười lạnh nói với Hoài Hương: "Hoài Hương tỷ cũng đừng tức giận, mọi người đều biết tỷ sinh ra đã rất xinh đẹp rồi, không bằng ta sẽ thay tỷ viết nhưng Tả tướng quân có đồng ý hay không là còn tùy vào duyên số của tỷ".

Liên Tồn nhận được tư liệu do Thư Hương đưa tới, nhất thời bị hoảng sợ.

Hắn đã ở trong quân doanh nhiều năm, giấy tờ tài liệu gặp qua không ít, cũng chưa từng thấy qua tư liệu nào chuẩn bị kỹ càng tỉ mỉ như vậy. Huống chi, trên giấy là những dòng chữ nhỏ, viết vô cùng có khí khái, nhìn thế nào cũng không giống chữ của nữ tử xinh đẹp mà giống của nam tử hơn.

"Cái này...Là do cô nương viết?"

Thư Hương mỉm cười gật đầu, lại chỉ vào xấp tài liệu dày trong tay hắn giải thích: "Cùng quê thì đặt một chỗ, sợ đọc lộn xộn, ta đã đánh số trên giấy, tiên sinh có thể xem qua".

Liên Tồn nghĩ căn cứ vào thứ hạng đấu võ của các tướng sĩ mà phát vợ cho họ, đơn giản giống như phát lương vậy, nào biết bị Thư Hương lừa gạt một hồi, trong lòng lại bỗng nhiên lo sợ, sợ nối sai dây tơ hồng, mỗi ngày bị nhóm vợ chồng bất hòa chặn ở trước cửa kể khổ, lúc này mới quyết định thu xếp việc này.

Hiện tại Thư Hương có mấy thứ này, làm cho lòng hắn cũng bình tĩnh hơn rồi.

Thư Hương thấy tâm tình hắn vô cùng tốt, thuận tiện nói vào trọng điểm: "Liên tiên sinh, cái vị Bùi hiệu úy mà ta thấy ngày hôm qua đó....."

Liên Tồn liền nhớ tới biểu tình kỳ lạ của Bùi Đông Minh ngày hôm qua, trong lòng liền vui sướng, vuốt râu cười nói: "Thư Hương cô nương trở về một đêm suy nghĩ đã vừa ý hắn rồi?"

"Vừa ý vừa ý" Thư Hương cực kỳ thỏa mãn gật đầu: "Vị Bùi hiệu úy này cùng với Liên Hương tỷ tỷ là thập phần xứng đôi, nếu ngài ấy còn lo lắng, không bằng để cho ngài ấy gặp Liên Hương tỷ tỷ đi? Việc này phải nhờ tiên sinh giúp đỡ rồi!"

Liên Tồn chỉ biết câm nín sau đó cười tiễn nàng rời đi, cầm lấy xấp giấy đi vào trong viện của Tả Thiên.

Tả Thiên đang cùng Bùi Đông Minh bàn bạc việc huấn luyện quân binh, thì thấy Liên Tồn mặt đầy ý cười đi vào, vẻ mặt rất kì lạ.

"Hôm kia ta còn thấy vẻ mặt đau khổ của quân sư mà, sao mới qua hai ngày tinh thần đã sảng khoái như vậy, có chuyện tốt gì sao?"

Liên Tồn đưa xấp giấy tới, Tả Thiên nhận lấy, lại chuyển qua cho Bùi Đông Minh, kinh ngạc nói:"Tay chân quân sư thật nhanh nhẹn, ngay cả biện pháp này mà cũng có thể nghĩ ra được. Ta chỉ biết quân sư giỏi bày binh bố trận, thì ra quân sư còn có sở trường làm mai mối nữa".

Liên Tồn bị hắn trêu chọc, cười chỉ vào vẻ mặt kinh ngạc của Bùi Đông Minh: "Đông Minh ngươi đem tờ giấy dưới cùng này đưa cho tướng quân đi."

Bùi Đông Minh nghe lời rút tờ giấy ra, liếc qua một cái, liền không nhịn được cười, bị Tả Thiên một phen giật lấy, thì ra đây là bản ghi chép của nữ tử tên Hoài Hương, không giống với yêu cầu của các nữ tử khác, cô nương này chỉ có một yêu cầu, làm vợ hoặc làm thiếp, làm nô tỳ, không cần biết là làm gì chỉ cần có thể đi theo Tả tướng quân là được rồi.

Cũng không biết người ghi chép có suy nghĩ gì, lại ghi thêm vào: Năm mươi tư cô nương duy chỉ có Hoài Hương là có chí lớn, khẩn xin tướng quân thành toàn.

Thật là đáng tiếc cho tay viết chữ đẹp!

Tả Thiên hầm hầm đem tờ giấy vò thành một cục ném vào sọt rác: "Đây là bản ghi chép của người nào trong quân doanh. Còn không mau kéo ra đánh một trận!" Không thể đánh cái nha đầu si tâm vọng tưởng kia, chẳng lẽ ngay cả cái tên ghi chép trong quân cũng không thể đánh mấy đòn sao?

Liên Tồn cười nói: "Tướng quân thật không thương hoa tiếc ngọc gì cả, lại nỡ đem cô nương kia ra mà đánh, làm sao người ta còn có thể làm cô dâu được đây?"

Tả Thiên ngẩn ngơ: "Ngươi nói....Ngươi nói những thứ này đều do nữ tử viết?"

Trong mắt Bùi Đông Minh lóe sáng nhìn chằm chằm Liên Tồn, trong đầu nhớ tới tiểu cô nương tươi cười như hoa ngày hôm qua.

Liên Tồn cười khó khăn nói: "Trừ Thư Hương nha đầu còn người nào có thể? Ngay cả chủ ý này cũng là của nàng!"

Tả Thiên đang tức giận nhất thời tắt lửa: "Không nghĩ tới nha đầu này trừ bỏ đầu óc thông minh, lại còn viết chữ tốt như vậy, xem những chữ này cũng có mấy phần rắn rỏi, khí khái đó."

"Tiểu nha đầu kia hôm qua tới tìm ta, nói một đống. Ý là kêu ta làm mai phải cẩn trọng, nếu không lỡ như đem những cặp vợ chồng binh sĩ làm bất hòa chẳng những làm rối loạn lòng quân, lại ảnh hưởng quân tình, vì chút việc nhỏ mà tạo ra kết quả không tốt."

Tả Thiên gật đầu: "Tiểu nha đầu này nói cũng có đạo lý. Nếu không, cứ để các tướng sĩ trong quân làm theo phương pháp này của nàng, đem những binh sĩ vừa đủ tuổi chọn ra năm mươi tên, rồi ghi chép phối hôn kĩ càng."

Ánh mắt Bùi Đông Minh nhìn vào xấp giấy kia, cười thân thiết với Liên Tồn và Tả Thiên: "Tướng quân, quân sư, mạt tướng cũng đã trưởng thành. "

Tả Thiên nhất thời cười to: "Ngươi nhìn trúng ai?" Ánh mắt liếc nhẹ qua xấp giấy kia, không cần nói cũng biết.

Bùi Đông Minh cầm xấp giấy, lưu luyến nhìn chữ viết trên đó: "Chữ viết này thật làm cho người ta yêu thích, người nào thì không cần phải nói nữa rồi”.

Liên Tồn cười ha ha nói: "Thư Hương cùng Bùi hiệu úy đúng là xứng đôi cực kỳ".

Bùi Đông Minh hai mắt tỏa sáng: "Thật sao?"

"Tất nhiên là thật. Thư Hương cô nương nhắc nhở lão phu, nàng thấy Đông Minh làm tỷ phu của nàng là tốt nhất. Nàng thay tỷ tỷ nhìn trúng ngươi, lại nói, Liên Hương cô nương tính tình dịu dàng lại thêu thùa giỏi, là một cô nương vô cùng tốt. "

Bùi Đông Minh nhất thời suy sụp. =.=

Tối hôm đó, các quan quân tới tuổi, trong nhà chưa đính hôn đều tập trung lại một chỗ, mượn cớ đi tới đi lui nơi ở trước cửa viện của các cô nương, trở về đều bị bạn bè trêu chọc: Lại đi tìm vợ à? Đã tìm được chưa?"

Người bị chọc vui vẻ trả lời: "Ta là đi nhìn xem vợ của ta có cần gì không?"

Hôn sự còn chưa định, các nam tử trẻ tuổi này đã đứng trong viện của các cô nương xưng 'vợ của ta' rồi.

Bùi Đông Minh ngồi trước bàn, vỗ bàn ngăn mọi người ồn ào: "Các ngươi nhẹ tay chút, cẩn thận rách giấy. Đúng rồi, xem qua có thấy vừa ý cô nương nào thì có thể tới chỗ ta đăng ký, thuận tiện khai báo quê quán của mình, còn có bệnh da liễu gì đó hay ngủ ngáy to, nghiến răng gì đấy cũng phải ghi lại".

Hạ Hắc Tử cũng không biết nhiều chữ, thấy người khác đều chuyền nhau đọc, đi từ từ tới bàn bên cạnh nhỏ giọng hỏi thăm: "Đông Minh, ngươi thấy trên tờ giấy kia, có cô nương nào thích hợp làm vợ ta không?"

Trên đường trở về Bùi Đông Minh đã suy nghĩ kỹ, ghé mắt nhìn qua bên cạnh một cái, thấy mọi người không chú ý mới nhỏ giọng nói: "Hắc Tử, hai chúng ta là huynh đệ thân thiết. Sáng sớm mai ta sẽ giúp ngươi nhìn các cô nương kia, ngươi không cần xem mấy tờ giấy này, vô ích thôi!".

Hạ Hắc Tử nở nụ cười chói lọi, dùng lực lôi kéo tay Bùi Đông Minh hận không thể hành lễ với hắn:"Đông Minh ca, đại ca, sau này ta sẽ đem huynh thành đại ca của ta, huynh nói một chút xem huynh nhìn trúng ai? Mẹ ta nói, tìm vợ phải tìm người thân hình mượt mà chút, mới dễ sinh đẻ".

Trước kia lúc hai người trong quân đấu võ, Hạ Hắc Tử luôn thua Bùi Đông Minh, khi thắng khi thua, liên tục không phục, hôm nay vì cưới vợ thế mà cam chịu làm đệ đệ luôn.

Trong lòng Bùi Đông Minh cười thầm, vỗ vai hắn ra dáng đại ca: "Hắc tử, hai ta có giao tình với nhau nên ta mới nói cho ngươi biết, ta coi trọng Liên Hương cô nương, tờ giấy số 53, người vừa ôn nhu lại hiền lành, may vá rất tốt, hình dáng cũng xinh đẹp, ngươi khỏi xem, nhớ kỹ tên này, quay lại chỗ quân sư xin hắn là được." Thầm nghĩ, cầu mong cho vị Liên Hương cô nương này mượt mà, xinh xắn một chút. (Khổ cho Hắc ca rồi, Bùi ca lừa huynh đấy. Tội nghiệp!)

Đang nói, bên kia lại có người cao giọng hỏi:"Đông Minh, những cái này không phải là cô nương viết chứ?"

"Không thể nào! Chữ như vậy mà là cô nương viết à?"

"Nếu là cô nương viết thật, ta phải đi xin quân sư để lấy cô nương này làm vợ mới được. "

"Ngươi nghĩ hay nhỉ...Còn ta nữa, ta phải lấy vợ biết chữ, con ta sau này học chữ cũng không cần nhờ thầy giáo!"

"Ha ha ha, Triệu keo kiệt này, tính kế tốt thật!"

Bùi Đông Minh giả vờ như không nghe thấy gì, ngừng một lát, mấy người họ cũng không hỏi nữa, nào ngờ Hạ Hắc Tử tò mò hỏi: "Đông Minh ca, chẳng lẽ giấy này là do cô nương viết thật?"

Hạ Hắc Tử trước giờ lớn giọng, lúc trước xin Bùi Đông Minh còn biết hạ giọng, giờ mọi việc đã xong, nhất thời giọng nói to đến mức cả phòng đều nghe thấy, toàn bộ ánh mắt đều dính trên người Bùi Đông Minh.

Bùi Đông Minh cũng bị mấy ánh mắt này làm cho không được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng, mới nói: "Giấy này là tướng quân đưa cho ta, có phải cô nương viết hay không, các ngươi tự đi hỏi đi!"

Mọi người đảo mắt khinh bỉ với hắn: "Tiểu tử, biết ngươi không vừa mắt chúng ta, muốn chúng ta xấu mặt trước tướng quân sao? Nữ tử có mấy người viết được chữ  rắn rỏi như này, chắc chắn không phải!"

"Haizzz...có lòng tốt cũng không được báo đáp mà……”


Hết chương 8.


P/s : Màn này a Minh lừa Hắc tử thích Liên Hương để Hắc ca chọn cô này đấy. Thế mà Hắc ca cứ nghĩ huynh đệ tốt, giúp mình chọn vợ nữa chứ. 

13 thg 8, 2015

[ Tội thê ] - Chương 7

Chương 7: Xuất kích

Edit: Mia Từ
Beta: Rain Love


Suốt đêm, Liên Tồn bị các tướng sĩ ép uống rượu đến khi say bí tỉ, bét nhè mới được trở về lều.

5 thg 8, 2015

[ Tội thê ] - Chương 6


CHƯƠNG 6: HÔN PHỐI


Edit : Choi
Beta: Rain Love


Tuy Tả Thiên còn trẻ tuổi nhưng dẫn quân vài năm nay uy nghiêm cũng rất cao.

Tướng quân vừa trẻ tuổi lại đẹp trai, tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn đứng ở trong quân doanh, phía sau là một nhóm nữ tử xinh tươi mơn mởn, đúng là cảnh đẹp ý vui. Liên Tồn ngồi một bên cười cười, vỗ về chòm râu ngồi xem kịch vui diễn ra, nhìn hắn giống như là đang muốn làm cho tuồng kịch này càng thêm viên mãn vậy.

Nhóm thiếu nữ thanh xuân vừa trải qua một đại kiếp nạn nhưng qua mấy ngày nay được an dưỡng tốt, trên đường đi cũng được chiếu cố nhiều hơn, tuy rằng thần sắc có chút mệt mỏi, nhưng rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ gan lớn, vài người đã muốn ngẩng đầu nhìn trộm xung quanh, mặt xấu hổ lén phóng mị nhãn về phía Tả Thiên. Ngược lại chỉ có một tiểu nha đầu là ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn thẳng vào Tả Thiên, bộ dáng rất là bình thản.

Tả Thiên thầm khen ngợi một tiếng, mở miệng:

"Chư vị, Lâm gia phạm tội, toàn gia tộc bị lưu đày, ấn theo luật thì nô bộc đều phải sung công hay bán đi , giống như các ngươi thấy ở đây là nhóm các cô nương trẻ đẹp, bọn họ vốn là tội nô sẽ phải trở thành nữ tử chốn thanh lâu hay doanh kỹ_______" hắn tức thời dừng lại, ánh mắt nặng nề sắc bén như lưỡi đao đè ép mang theo khí lạnh thấu xương, con mắt đảo qua nhìn khuôn mặt của những nữ tử kia…hoặc xấu hổ hoặc túng quẫn, thưởng thức bộ dáng đột nhiên biến sắc của các nàng, vừa lòng nhìn thấy đại đa số những cô gái này đã muốn rơi lệ đầy mặt, có người quỳ xuống dập đầu, "Cầu tướng quân cứu nô tỳ với. . . . . ." Theo sau là các nha hoàn đứng đầy một viện liên tục quỳ xuống, đại bộ phận đều khóc thất thanh kêu lên. 

Đương nhiên cũng có ngoại lệ.

Tiểu nha đầu ở trong thư phòng kia đôi mắt trong sáng nhìn hắn, bộ dáng như đang chăm chú lắng nghe, dường như là biết trước hắn sẽ nói gì tiếp theo. Hai ánh mắt chạm vào nhau, ước chừng cảm thấy tất cả mọi người đều quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ngay cả cô nương có gương mặt tròn tròn đứng bên cạnh nàng cũng dùng sức lôi kéo bắt nàng phải quỳ xuống, lúc này nàng mới cúi đầu, chậm rãi quỳ xuống.

Quỳ quỳ, khóc khóc, năm mươi mấy cô nương đều cất tiếng khóc làm cho sân nhỏ ở dịch trạm liền cực kỳ náo nhiệt hẳn lên.

Ngày hôm qua các nàng được thông báo là đêm nay sẽ phải đi ra biên thành phía tây bắc, đại bộ phận các cô nương đều cho rằng mình từ nay về sau thành doanh kỹ, tiếng khóc vô cùng thảm thiết.

Tả Thiên tiến về phía trước mấy bước, thần sắc hòa hoãn, ý muốn làm cho mình thoạt nhìn không giống hung thần, giọng nói cũng nhu hòa hơn rất nhiều, dần dần hấp dẫn mọi người: "Mọi người đừng khóc, đừng khóc! Bản tướng quân đã hướng bệ hạ cầu tình, những cô gái chỉ là nô bộc của Lâm gia, cùng tội danh mưu phản của Lâm thị không có liên quan gì, không bằng để bệ hạ ban cho các ngươi một mối hôn sự, cởi bỏ đi thân phận nô tịch mà tiếp tục sống tốt, coi như là làm một việc công đức cho thiên hạ, bệ hạ đã ân chuẩn ban chiếu chỉ xuống rồi!"

Các thiếu nữ đang vì biến cố lần này khóc hết nước mắt bất chợt ngây dại. Liên Hương kinh ngạc nhìn sang Thư Hương, thấy mặt nàng sạch sẽ, một chút nước mắt cũng không có,ôn nhu nhìn lại chính mình, ngượng ngùng lau hết nước mắt, kề bên tai nàng nói nhỏ: "Muội muội đoán quả nhiên là đúng! Không nghĩ tới. . . . . ." Trong tiếng nói của nàng không che dấu được nỗi kinh hỉ.

Không bị bắt làm doanh kỹ, lại được cởi bỏ nô tịch, được lập gia đình - quả thực là việc tốt từ trên trời rơi xuống mà, nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ diễn ra như thế này.

Suốt đường đi Liên Hương vô cùng lo sợ, tinh thần hoảng hốt, mắt thấy nàng sắp ngã bệnh, Thư Hương hoang mang lo lắng, rốt cục trộm đem suy đoán của mình nói cho nàng ấy biết.

"Tỷ tỷ, lúc trước họ chọn lựa chúng ta, những ma ma kia tra xét cực nghiêm, kể cả việc thân thể có còn trong sạch không, đã có hôn phối hay chưa cũng bắt nói tới, không chừng. . . . . . không chừng là vì ở biên cương nữ tử quá ít, tướng sĩ trấn giữ đều lớn tuổi mà chưa có lập gia đình, cho nên mới phải lựa vài nữ tử đưa qua đó. . . . . ."

Trong mắt Liên Hương gợn sóng, vẻ mặt đau khổ: "Muội muội nói cái gì vậy? Chủ nhân đều bị định tội rồi, nào có chuyện phận nô tài như chúng ta có ngày tốt này chứ. Lại nói chúng ta đều thân mang tội, làm sao có thể có chuyện tốt như vậy phát sinh được chứ?"

Không thể tưởng được trên đời này quả nhiên có việc phong hồi lộ chuyển (quanh co) như vậy.

Nhóm nữ tử lúc trước bị Tả Thiên hù sợ tưởng tượng đến thảm cảnh tương lai của mình, khóc lóc thảm thiết, hiện giờ lại nghe được tin tức như vậy không khỏi vui mừng hớn hở, lập tức hướng Tả Thiên dập đầu, oanh thanh yến ngữ, vừa lau nước mắt vừa cảm kích không thôi, hận không thể khắc ngay một khối bài vị, đem Tả Thiên bái lạy, tâm tình vô cùng hưng phấn, nhất thời khó kể hết được.

Liên Tồn vuốt râu mà cười, thầm khen biện pháp này của Tả Thiên rất tốt.

Trong kinh thành nhà giàu nào mà chẳng có tỳ nữ, đám bọn họ làm sao đã chịu qua khổ cực? Ăn dùng so với một tiểu thư gia đình nghèo hèn còn sung sướng hơn. Tục ngữ nói tiêu xài thì dễ, tiết kiệm mới khó. Biên quan là nơi nghèo khổ, thiếu thốn vật chất còn nhiều hơn những gì mà các cô gái này có thể tưởng tượng ra, nếu không phải đã sớm lựa chọn bỏ đi những nữ tử yếu ớt, lại đem tình cảnh miêu tả bi thảm hơn chút ít, chỉ sợ những nô tỳ quen hầu hạ chủ nhân quý phủ này tự nguyện ra biên cương chắc không đến hai người, khẳng định sẽ đều lựa chọn ở lại kinh thành làm nô tài mà thôi.

Nếu đã tuyên bố việc này, Tả Thiên liền thuận theo đẩy Liên Tồn ra, nói thẳng từ nay về sau việc hôn phối sẽ do Liên quân sư phụ trách, chờ đêm nay tới biên thành cùng hội họp với các tướng sĩ, ba ngày sau lập tức thành thân.

Hắn tuyên bố xong liền đem mọi chuyện giao cho Liên Tồn xử lý còn mình thì tiêu sái lên ngựa, thúc giục ngựa xuất phát.

Liên Tồn cảm thấy đau cả đầu, đảo mắt nhìn qua những đôi mắt đã khô lệ kia, bảy mồm tám miệng thảo luận sôi nổi, lần đầu tiên cảm thấy hối hận sao mình lại lớn tuổi hơn Tả Thiên kia chứ !!!!!.

Loại hôn phối kiểu này. . . . . . Kỳ thật hắn đã trải qua nửa đời người rồi mà vẫn còn chưa có nơi có chốn đây? Làm hồng nương (bà mối) lại chẳng cần phải nói, chỉ có thể kiên trì tiếp nhận vậy.

Nhóm nữ tử vây quanh Liên Tồn ồn ào, nhìn thấy bên kia náo nhiệt như vậy, Hoài Hương khinh miệt nghiêng mắt liếc nhìn một cái, mỉa mai: "Vị Tả tiểu tướng quân kia hình như chưa có thành thân. Cũng không biết có thể chọn một trong số chúng ta hay không? Nhưng Tả gia là đại gia tộc, cho dù làm thị thiếp. . . . . ."

Liên Hương trên mặt còn vương lệ cùng Thư Hương nhất tề kinh hãi, giật mình nhìn Hoài Hương.

Thư Hương thầm nghĩ: cô nương này xinh đẹp thì có xinh đẹp đó, dùng từ kiếp trước để miêu tả thì là người não ngắn. 

Tả Thiên thân là con trai trưởng của Tả lão tướng quân, là con trai độc nhất, nghe vị ma ma kia kể chuyện khen không dứt miệng. Tả gia tay cầm quân quyền, làm sao có thể cho con trai trưởng cưới một cái nha đầu xuất thân là nô tỳ chứ? Cho dù đó là nhà bình thường chỉ e cũng chưa xứng đôi được, huống chi Tả Thiên trẻ tuổi lại oai phong, chiến công hiển hách. Trừ phi cả nhà Tả gia và Tả Thiên đều bị rút hết não. 

Mà cho dù cả nhà không có não đi nữa thì Hoàng đế triều đại này cũng sẽ không để cho vị tướng tinh anh của mình có một mối hôn sự mất thể diện như vậy được.

Ngày ấy hai ma ma nghiệm thân là người bên cạnh Tả lão phu nhân. Các nàng nhìn đám nha hoàn trẻ tuổi ở Lâm phủ không giống như nhìn Thiếu phu nhân tương lai, chỉ như nhìn cây cỏ hoa lá, xen lẫn là sự khinh thường mà thôi.

Thư Hương nhìn vẻ mặt đang chìm đắm trong ảo tưởng của Hoài Hương, rất muốn dùng sức lay tỉnh nàng ta, người trẻ tuổi có ước mơ là chuyện tốt, nhưng mơ ước ấy lại chênh lệch quá xa so với hiện thực thì cũng không tính là chuyện tốt đẹp gì!

Liên Hương ở chung với nàng lâu ngày, đối với tính tình của nàng là người hiểu rõ nhất, lôi kéo tay áo nàng vài cái: "Muội muội, lên xe đi."

Hoài Hương gặp hai người kia đều ngoan ngoãn ngơ ngác, nửa điểm ý đồ cũng không muốn, một bộ dạng mặc cho số phận an bài, nhất thời bất mãn rủa thầm một câu, dẫn đầu hướng về phía xe ngựa bên ngoài viện mà đi.

Thư Hương cùng Liên Hương tay cầm tay đi ra ngoài, nàng chợt nhớ tới một chuyện bèn quay lại cười nghịch ngợm, thấp giọng ở bên tai Liên Hương thì thầm: “Cũng phải cạm tạ kiếp nạn này của Lâm gia, nếu không giờ này tỷ tỷ đã phải thành nương tử của người ta rồi."

Liên Hương vươn tay đến nhéo một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: "Nha đầu xấu này, ngày nào đó muội phu xuất hiện xem muội còn . . . . . ." Nói xong nghĩ đến bản thân, trên mặt không khỏi nhuộm một màu hồng phấn.

Thư Hương thầm nghĩ: đời trước chưa có duyên thành thân, đời này tốt xấu gì cũng là quân hôn đó nha . . . . . Không biết triều Đại Hạ này quân hôn có được pháp luật bảo hộ không nhỉ?

Nội tâm nàng so đo cân nhắc, nếu đã không thể quyết định số phận thì phải nghĩ ra biện pháp khiến mình và Liên Hương trải qua bình thường an ổn cũng được. Không biết có thể cùng vị Liên quân sư này giao hảo hay không, tốt nhất là chọn được hai đối tượng có tính tình kha khá, ít nhất. . . . . . Không thể có bạo lực gia đình nha. 

Thế sự như một bàn cờ, nàng làm sao có đủ năng lực biết được rằng sẽ có một ngày chọn trượng phu như tùy ý chọn rau xanh củ cải ngoài chợ.

Tự do luyến ái (tự do yêu đương) ước chừng chỉ có trong mộng mới có thể thỏa sức tưởng tượng mà thôi!

Tả Thiên đi trước, Liên Tồn cùng với quân sĩ hộ vệ bảo vệ xe ngựa đuổi theo sau, khi hoàng hôn buông xuống thì cũng vừa đến cửa thành.

Tại cửa thành Vang Thủy giờ phút này chật ních các tướng sĩ. Những binh lính trấn giữ biên quan nhiều năm cùng đồng bạn bên cạnh giễu cợt trêu chọc lẫn nhau: "Hắc Tử, ngươi muốn lấy người vợ như thế nào?"

Có người khác cao giọng thở dài: "Rốt cục ta cũng được giải thoát rồi, lúc nửa đêm không cần phải bị Hắc Tử ca coi như cô vợ bé nhỏ mà ôm vào trong ngực rồi, bị ta đánh thức còn đạp ta xuống giường nữa, còn nói ta quấy nhiễu mộng đẹp của hắn, hắn mới vừa cùng nương tử nóng hổi sáp vào thôi. . . . . ."

Lời này nhất thời đưa tới một trận cười to giòn giã.

Hán tử vừa đen vừa cường tráng bị trêu chọc cũng há mồm cười to, nhe cái răng nanh dữ tợn trắng tinh, hắn vươn bàn tay to như quạt hương bồ vỗ một chưởng thật mạnh vào vai anh lính kia, thành công khiến đối phương nhe răng nhếch miệng, lúc này mới cười nói: "Mẹ ta nói vợ phải béo chút mới dễ nuôi, gầy đến gió thổi ngã thì còn kêu là vợ được sao? Đó là ma nữ mới đúng. . . . . ."

Nếu Thư Hương nghe được lời này nhất định sẽ cười ra tiếng, kiếp sau sẽ không cố gắng giảm béo nữa, phải trông mượt mà một chút thì mới xuyên qua tốt được. Về phần gầy đến gió thổi ngã. . . . . . Thực xin lỗi, xuyên qua đến đây thật không thích hợp với loại người như vậy!

Xe ngựa của các nàng nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ trước đến nay chưa từng có.

Tả Thiên đã hạ lệnh cho giáo úy đưa binh lính ra cửa thành nghênh đón. Các hán tử lớn tuổi ở biên thành thấy thế còn chạy nhanh hơn cả thỏ nhưng vẫn không quên lời Tả Thiên đã nói, hôn phối lần này do một tay quân sư làm chủ, chỉ cần vừa mắt là sẽ lập tức thành thân. Như vậy chỉ cần phải đi cầu quân sư làm mai thôi.

Vì thế, khi nhóm nữ tử bước vào bị một phen nhiệt tình oanh tạc thì Liên Tồn cũng bước vào cửa thành Vang Thủy, sửng sốt nhận lấy sự chào đón vang dội của quân sĩ.

Hạ Hắc Tử có thân hình cao lớn đem cánh tay dài của mình xách Liên Tồn xuống, thần sắc lại cực kỳ cung kính: "Ta đỡ quân sư giúp ngài xuống ngựa."

Liên Tồn cười khổ nhìn hắn, cố gắng giãy khỏi tay hắn, trừng mắt liếc hắn một cái: "Hạ Hắc Tử, ngươi thành thật một chút cho ta, lần này cưới vợ không có phần của ngươi, số người không đủ." 

Hạ Hắc Tử mặt đen lập tức nhăn lại, một bộ dáng muốn khóc to: "Quân sư, sao ngài có thể khi dễ tiểu nhân như thế được? Luận đánh giặc cho tới bây giờ ta chưa tùng lùi bước, luận võ công. . . . . . Trừ Bùi Đông Minh ra, ta đã khi nào bại bởi các huynh đệ khác chưa? Tại sao đến phiên phát vợ lại không có phần của ta?"

Mọi người bảy mồm tám lưỡi chỉ trích hắn.

"Ngươi lớn lên quá đen."

"Ngươi cũng không thể trắng hơn ta."

"Ngươi sinh ra giống con gấu quá, quân sư chỉ là tốt bụng, sợ ngươi dọa cô nương nhà người ta chết khiếp thì làm sao bây giờ."

"Người ta gọi đây là uy vũ, ngươi sinh ra tựa như con gà con vậy, chẳng lẽ không sợ cô nương người ta ghét bỏ sao?"

Một đường tranh đấu hò hét nhốn nháo vây quanh xe ngựa tiến vào quân doanh.



Hết chương 6.

2 thg 8, 2015

[ Tội thê ] - Chương 5

Chương 5: Chọn lựa

Edit : Dứa Dứa
Beta : Rain Love

Trước cửa có quân sĩ cầm bản danh sách có ghi tên tất cả các nô bộc trong Lâm phủ, gọi tên ai thì người đó bước ra hỏi sơ qua mấy câu, rồi có quân sĩ áp giải ra sân, không biết bị đưa đến nơi nào.

18 thg 7, 2015

[ Tội thê ] - Chương 4


Chương 4: Hành đng tt


Edit: Dứa Dứa
Beta: Rain Love 

Lưng Thư Hương tựa vào giá sách, tay ôm đầu gối ngồi dưới

đất thật là lâu, một chút ánh sáng chiếu vào phòng đang từ từ giảm xuống, tối đen như mực, cả tiếng hít thở cũng có thể nghe thấy được rõ ràng. Không biết trải qua bao lâu, tiếng ồn ào bên ngoài dần dần lắng xuống, ngay khi nàng cho rằng mình sẽ ngồi ở đây hết cả buổi tối thì rốt cục cũng vang lên âm thanh va chạm của áo giáp. Tiếng bước chân nặng nề đi về hướng thư phòng.

30 thg 6, 2015

[ Tội thê ] - Chương 3

         
Chương 3: Lâm phủ sụp đổ.


Edit: Dứa Dứa
Beta: Rain Love

          
Chuyện của Mặc Hương làm cho các chủ tử Lâm phủ rất coi trọng, liền nghĩ cách tập trung bọn nha đầu khoảng mười tám tuổi lại để xem xét, thảo luận. Không đến ba ngày, bọn nha đầu mười bảy mười tám tuổi đều được định hôn sự.

Bây giờ ở thư phòng của Lâm đại thiếu gia chỉ còn có một mình Thư Hương, thấy nàng vẫn còn nhỏ tuổi lại quy củ, thành thật. Đại thiếu phu nhân làm chủ giữ nàng lại hai năm nữa.

Thư Hương vẫn chưa hay biết gì. Buổi tối trở lại phòng, nhìn thấy Liên Hương khóc, mắt sưng to như quả hạch đào, nhất thời dọa nàng giật mình.

"Liên Hương tỷ tỷ, ai khi dễ tỷ vậy?"

Liên Hương chỉ gục trên bàn tiếp tục khóc, không chịu được Thư Hương dây dưa hỏi han, nàng ấy mới bỏ lại một câu: "Đại phu nhân đem ta gả cho một tên què."

"A ___ Sao có thể như vậy? Ai ra cái chủ ý tồi tệ này?" Thư Hương cảm thấy như có sấm sét đang oanh tạc trên đỉnh đầu mình.

Vợ chồng Mang quản gia là nô tì lâu năm của Đại phu nhân , sinh ra một người con trai độc nhất tên là Mang Trung. Từ nhỏ học đã không giỏi, lại chỉ thích uống rượu bài bạc đánh nhau, đến cuối cùng bị người khác đánh gãy một chân, bởi vậy mà mọi người đều gọi sau lưng hắn là tên què.

Mấy năm trước, Mang ma ma cầu Đại phu nhân cưới một nha hoàn cho con trai mình. Từ lúc Mang Trung gãy chân đến nay rất hung dữ, chưa đến một năm mà đã hành hạ nha hoàn kia đến chết, nghe nói lúc chết nha hoàn kia đã mang thai được bốn tháng.

Thư Hương đến Lâm gia được bốn năm, đã gặp qua không ít chuyện, vậy mà giờ phút này cũng nhịn không được nước mắt lưng tròng: " Đây không phải là Đại phu nhân đẩy tỷ vào trong hố lửa sao? Tỷ tỷ, phải làm sao bây giờ?"

Không quan tâm Thư Hương đề cập cái gì, Liên Hương vẫn còn khóc rất thương tâm, "Cùng lắm thì. . . . . . Cùng lắm thì ta treo cổ chết đi."

"Tỷ tỷ. . . . . . tỷ cho muội chút thời gian để nghĩ biện pháp đã. . . . . ."

Ngày hôm sau lúc đến thư phòng, Thư Hương cũng có chút mệt mỏi, không có chút tinh thần nào.

Nếu nàng có biện pháp, thì chính bản thân nàng cũng không cần phải lưu lạc tới hoàn cảnh như thế này?

Đi tới cái thế giới này đã mười mấy năm nên trí nhớ kiếp trước đã có chút mơ hồ, chỉ nhớ rõ mình là con gái của một gia đình bình thường, sau đó học xong rồi đi làm, làm việc ở bộ phận không quan trọng của một công ty lớn. Ngoài ý muốn đi tới cái thế giới này, tuy rằng trong nhà nghèo khổ, nhưng được cha mẹ yêu thương, bên trên còn có một huynh trưởng lớn hơn nàng vài tuổi, cũng coi như một gia đình hòa thuận ấm áp.

Lúc nàng tám tuổi, huynh trưởng cưới cô nương nhà hàng xóm. Chín tuổi phụ thân mất đi, đứa cháu nhỏ ra đời. Đến mười hai tuổi, mẫu thân qua đời chưa đến nửa năm, đã bị anh trai và chị dâu bán cho Lâm gia.

Lúc ấy nàng vẫn không thể tin được điều đó.

Lúc mẫu thân mất từng dặn đi dặn lại anh trai và chị dâu phải chiếu cố nàng, tương lai cần phải thay nàng tìm một mối hôn sự tốt. Lúc đó nàng còn khờ dại đi chất vấn anh trai và chị dâu, vì sao phải bán nàng đi?

Nếu không phải chuyện đó xảy ra trước mắt, thì nàng vẫn không thể tin tình thân lại nhạt nhẽo, mỏng manh như thế.

Huynh trưởng liếc nhìn ánh mắt như dao găm của vợ, lúng ta lúng túng nói: "Muội tử, ngươi cũng biết nhà chúng ta bần hàn, tương lai nào có tiền dư đặt mua đồ cưới cho ngươi?"

Tẩu tử ôm đứa cháu nhỏ mập mạp hôn một cái vào má nó, "Muội tử, qua năm mới cháu trai ngươi sẽ bắt đầu đi học rồi, nhà chúng ta còn chưa đóng nổi tiền học phí cho thầy dạy học nữa, chỉ cần có chút bạc bán muội này, tương lai cháu trai muội làm một chức quan, dĩ nhiên sẽ nhớ kỹ phần tốt này của muội."

Nàng cười lạnh mấy tiếng: "Tẩu tử nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi mà lừa gạt hay sao?"

Tẩu tử là một bộ dáng vì tốt cho nàng mà tận tình khuyên bảo: "Ta chỉ muốn muội sống những ngày tháng tốt lành thôi, không thể so với ta cùng ca ca muội, về sau trong nhà chỉ có thể trông coi vài mẫu đất khô cằn sống qua ngày, chịu khổ mà kiếm thêm tiền. Trước đây có khuê nữ nhà Nhị gia trong thôn vào làm nha hoàn nhà giàu người ta, mỗi tháng còn có một xâu tiền gửi về cho nhà nữa đấy."

Nàng ta lấy tiền bán nàng xong vẫn còn ngại không đủ, còn trông cậy nàng vào Lâm gia gửi tiền tiêu vặt hàng tháng về sao?

Khi đó nàng còn chưa có tên Thư Hương, vẫn gọi nàng là Tiểu Lật.

"Từ hôm nay ta bước qua cánh cửa này, các ngươi coi như ta đã chết ở bên ngoài, từ giờ trở đi ta không còn là muội tử của các ngươi nữa!" Nàng quỳ xuống hướng cửa nhà dập đầu thật mạnh ba cái cúng bài vị của cha mẹ, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống nhỏ từng giọt trên mặt đất, rất nhanh liền ngấm vào đất không thấy nữa.

Cháu nhỏ vươn tay phía nàng, "Cô cô, ôm!" Trên mặt cháu trai đầy vẻ ngây thơ, đơn thuần còn có chút vui mừng nữa. Giống như không lâu trước đây nàng vẫn luôn ngây thơ đi theo ỷ lại vào anh trai và chị dâu sống qua ngày như vậy.

Tiểu tử kia trơ mắt nhìn thấy cô cô ngày xưa thích nó nhất xoay người rời đi, đột nhiên khóc to lên. . . . . .

Đã qua mấy năm, bên tai nàng thường quanh quẩn tiếng khóc tê tâm phế liệt của cháu nhỏ, thời gian càng lâu tiếng khóc kia càng nhạt dần đi.

Nghĩ đến hoàn cảnh của Liên Hương lại làm nàng xúc động nhớ tới nỗi khổ riêng của bản thân mình, ngồi suy nghĩ những chuyện đã qua dần hiện lên trong đầu, bất tri bất giác mà đã tới giờ cơm rồi.

Ngày xưa sách trong phòng này vẫn là nàng với Mặc Hương trông coi, hiện tại không còn Mặc Hương nữa. Tới giữa trưa, Ngân Nhân trong viện Đại thiếu phu nhân tạm thời đến thay cho nàng.

Mấy ngày nay, Ngân Nhân vẫn mang tới một ít trái cây .

"Thư Hương tỷ tỷ, ăn trái cây này trước rồi đi ăn cơm sau?"

Thư Hương sờ sờ cái đầu nhỏ của nàng ấy: "Làm chân chạy sai vặt thay Đại thiếu phu nhân hay phần thưởng của vị chủ tử nào cho muội ?"

Mặt Ngân Nhân đỏ bừng , vẻ mặt rối rắm nói: "Đại thiếu phu nhân sai muội đi tặng hạ lễ đến phòng Vân di nương. Vân di nương đưa một chút trái cây cho muội ăn, còn thưởng mấy văn tiền nữa."

"Vân di nương?"

Tất cả hơn mười vị chủ tử lớn nhỏ trong phủ, Thư Hương chưa từng nghe qua có một vị Vân di nương này .

Ngân Nhân cực kỳ hâm mộ giải thích: "Chính là Vân Hương tỷ tỷ trong phòng Lão phu nhân . Hôm qua Lão phu nhân đem nàng cho Nhị lão gia, vừa bước vào cửa mà đã là di nương rồi. Hôm nay muội gặp nàng ấy ăn mặc rất xinh đẹp đó."

Năm nay Nhị lão gia Lâm phủ cũng bốn mươi, năm mươi tuổi rồi; cũng đã có râu ria dài ngoẵng, mặt toàn nếp nhăn. Mà cháu gái của Nhị lão gia cũng chỉ nhỏ hơn Vân Hương mấy tuổi thôi. 

Bữa trưa hôm nay, Thư Hương cũng không nuốt nổi một ngụm cơm, vẫn cảm thấy trong lòng rầu rĩ phát sầu, ghê tởm đến buồn nôn.

Buổi chiều, lúc nàng đang ở trong thư phòng dọn dẹp lại sách cũ thì gã sai vặt thân cận của Đại thiếu gia đã dẫn theo Cố Kỳ Dương đến tìm nàng.

"Thư Hương tỷ tỷ, Đại thiếu gia kêu tỷ tìm vài cuốn sách cho Cố thiếu gia."

Thư Hương thi lễ, mời hắn vào, rót một chén trà nhỏ cho hắn uống, nhận lấy tờ giấy ghi chép hắn đưa tới có kể tên các quyển sách cần tìm trong thư phòng. Gã sai vặt kia năm nay khoảng mười ba mười bốn tuổi, là người yêu thích ầm ỹ náo nhiệt, đi theo Lâm Tú Hải lăn lộn đã quen, làm sao bình tĩnh ngồi ngốc trong thư phòng, đã sớm chạy đi đâu mất như một làn khói rồi.

Trong khoảng thời gian ngắn, trong thư phòng chỉ còn lại hai người Thư Hương và Cố Kỳ Dương.

Vị Cố thiếu gia này cũng được xem như là một người có tài.

Nghe nói gia cảnh cũng không tốt lắm, cha mẹ mất sớm, dựa vào việc thuê hai cái cửa hàng sống qua ngày, nhưng rất thích đọc sách, lại là người có tài. Nghe thấy trong thư phòng của Lâm Đại thiếu gia có rất nhiều tàng thư quý hiếm, thế nhưng nghĩ ra biện pháp đánh cược với Lâm Tú Hải, tiền đặt cược nếu thắng là có khả năng tự do ra vào trong thư phòng của hắn.

Lâm Tú Hải xem sách trong thư phòng này không bằng một nửa hắn( vị Cố thiếu gia) đã xem.

Những việc này đều là do Mặc Hương hỏi được từ chỗ Lâm Tú Hải, rồi quay về kể lại cho Thư Hương nghe: " Bất quá chỉ là một kẻ nghèo kiết xác hủ lậu mà thôi, tương lai khảo thí đậu hay rớt ai mà nắm chắc được? Tại Đại thiếu gia nhìn hắn ta đáng thương nên mới cố ý thua hắn đấy." Nói đến những điều này, vẻ mặt Mặc Hương tỏ ra khinh bỉ.

Thư Hương cúi đầu thở dài một tiếng, ngày đó không biết vì sao nhịn không được thay vị Cố công tử kia biện giải một hồi: "Mặc Hương tỷ tỷ, ta và ngươi đều là người làm dưới chân kẻ khác, tội gì phải nói ra những lời như vậy? Vị Cố công tử này có thể nghĩ ra biện pháp như vậy để đọc sách tiến bộ, cũng là người có chí khí. Tỷ tỷ đã nghe qua câu này chưa ‘ Ninh lấn chim sáo đá, mạc lấn thiếu niên nghèo*?’ chưa biết được tương lai Cố công tử có thể có được tiền đồ rộng lớn đấy."

( * )chưa đến lúc bạc đầu thì không biết ai là kẻ hèn đâu.

Mặc Hương còn định nói thêm, vừa quay đầu đột nhiên nhìn thấy một nam tử đứng trước cửa, dáng người cao ráo, khuôn mặt trắng nõn, lông mày tuấn lãng, vẻ mặt bình tĩnh nhìn vào chỗ hai nha hoàn đang đứng trong phòng, người này đúng là Cố Kỳ Dương.

Lúc đó, hắn đến thư phòng Lâm gia cũng ba bốn lần rồi, tuy rằng mỗi lần đều là hai nha đầu ở đây hầu hạ trong thư phòng, nhưng người tìm sách luôn là tiểu nha đầu trầm mặc ít lời, hay cúi đầu nhìn không rõ khuôn mặt, một bộ dáng chất phác thật thà, nhưng không thể tưởng tượng được nàng sẽ nói ra những lời kia .

Hôm nay Cố Kỳ Dương bước vào, không thấy Mặc Hương, lại thấy bộ dáng Thư Hương có vài phần tiều tụy, yên lặng đợi nàng tìm được những cuốn sách mình cần, sau đó lại cất kỹ những cuốn sách mượn lần trước, cuối cùng do dự hỏi: "Cô nương gặp phải chuyện gì phiền lòng sao?"

Thư Hương như có xương mắc ở cổ họng cả nửa ngày, khó có khi gặp được người quan tâm hỏi một câu, nàng cùng vị Cố công tử này cũng đã quen biết một hai năm, lập tức thốt ra: "Người cũng không còn, mệnh cũng không còn, bây giờ phải làm như thế nào?"

Lời vừa nói ra khỏi miệng, ngược lại tự dọa chính bản thân mình sợ đến mức nhảy dựng lên, ngẩng đầu lên nhìn Cố Kỳ Dương, thấy hắn vẻ mặt có chút lo lắng, nàng cười tự giễu: "Nô tỳ nói lỡ lời, chính là tỷ muội thân thiết của nô tỳ bị Đại phu nhân định thân cho một người không ra gì, không đến nửa năm, nói không chừng ngay cả mạng đều không còn. . . . . . Nô tỳ không biết làm như thế nào cho đúng. . . . . . Lại để cho Cố công tử chê cười rồi."

Cố Kỳ Dương nhìn chăm chú trên mặt nàng đến nửa khắc, nhịn không được hỏi: " Phu nhân của quý phủ không đề cập qua hôn sự của cô nương?" Trong lòng hơi hoảng sợ, lời này quá mức đường đột, nhưng mà lời đã nói ra rồi nhất thời không thể thu hồi lại được.

May mà Thư Hương không giống với người bình thường, cũng không có nửa điểm nhăn nhó hay ngượng ngùng gì cả, nàng chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: “Bất quá chỉ là trốn tránh được nhất thời mà thôi."

Thư Hương nguyên bản vắt hết sức ra suy nghĩ thoát thân thay Liên Hương, nghe nói lần này có hơn mười nha đầu bị định thân cho gã sai vặt. Bọn sai vặt chưa lập gia đình trong phủ đều trông mong chờ đến lúc động phòng, trong vòng mười ngày phải mau chóng thành thân. Sao biết được người tính không bằng trời tính, chưa kịp thành thân thì trong phủ đã xảy ra biến cố rồi.

Buổi chiều ngày thứ ba là Cố Kỳ Dương đã đem sách trả lại rồi, Thư Hương đang ở trong thư phòng thu thập sách vở mà buổi sáng Đại thiếu gia luyện chữ. Liền nghe thấy một trận ồn ào ở bên ngoài, trong thời gian nửa chén trà nhỏ, một đám binh lính mặc áo giáp tiến vào trong viện, trong tay đều cầm đao thương.

Nàng đứng ở cửa thư phòng trợn mắt há hốc mồm nhìn thấy một màn này, trong đầu chỉ có một ý niệm: Nói không chừng Liên Hương cũng không cần phải gả cho tên què nữa!

Nàng rất muốn nói chuyện này cho Liên Hương biết, còn chưa kịp ra ngoài đã bị hai binh tốt lấy đao chặn cửa, nhìn thấy đại đao bắn ra hàn quang lòe lòe, nàng liền yên lặng rụt trở về.

Trong thư phòng dần tối sầm đi, thanh âm bên ngoài càng ngày càng ầm ĩ, có tiếng khóc của nữ nhân và hài tử, còn có tiếng bước chân nặng nề của những quân sĩ mặc áo giáp, duy ở trong thư phòng chỉ là tĩnh mịch một mảnh.

Nàng cũng không biết Lâm gia xảy ra đại sự khó lường gì, nàng vẫn im lặng sinh sống ở phủ này ba năm. Tới cái thế giới này, nàng chỉ biết Lâm lão thái gia đã nhậm chức ở triều đình, còn mọi việc trong triều thì một mực không biết, tựa như con ếch ngồi ở đáy giếng, chưa từng một lần có cơ hội thể nghiệm thế giới bên ngoài. 


Hết chương 3.

20 thg 6, 2015

[ Tội thê ] - Văn Án


Hai mắt Thư Hương tỏa sáng khi nhìn thấy Bùi Đông Minh, nhìn trúng Bùi Đông Minh để cho hắn làm tỷ phu của nàng. 

Bùi Đông Minh vẻ mặt gian trá nói với Hạ Hắc Tử: "Hắc Tử, ta giới thiệu cho ngươi một người vợ, thân hình mượt mà, thêu thùa lại rất giỏi."

Thư Hương cười cười nhìn thân hình cao lớn vạm vỡ của Hạ Hắc Tử, người này nhìn thì thấy có vẻ hơi ngốc nghếch nhưng lại thật thà phúc hậu, có thể giáo dục thành một trượng phu tốt…

Vẻ mặt Hạ Hắc Tử ghét bỏ nhìn nàng, gầy như vậy, nhìn trước nhìn sau cũng không phải là người dễ sinh đẻ, lại biết viết chữ, trong bụng cong cong quẹo quẹo khẳng định rất nhiều, người như vậy không thể lấy làm vợ được.

Quân sư à, cũng không thể lấy về rồi lại đổi vợ chứ?

Bùi Đông Minh kéo Thư Hương qua bên cạnh mình, Hắc Tử, đây rõ ràng là vợ ta, vợ của ngươi ở bên kia kìa.

Mỗi người đều nói quân lính đóng quân của Tả tướng quân có phúc lợi tốt, chẳng những được phát quân lương đúng hạn, tuổi lớn còn được lấy vợ nữa.

Làm một người vợ cùng tiến quân với binh lính, Thư Hương cảm thấy mình phải chịu áp lực rất lớn.

P/s: Tội thê là một câu truyện điền văn với sự hài hước và ngọt ngào rất riêng, mình rất thích cả nam 9 và nữ 9 truyện này, họ chỉ là những người bình thường, một anh lính, một nha hoàn nho nhỏ, số phận gặp nhau... nữ 9 chân thành, biết mình biết ta, thông minh, đảm đang. Nam 9 sạch, sủng, thương vợ, quý trọng gia đình..., chuyện về những điều rất bình dị, câu truyện củi gạo dầu muối bình thường của một vợ chồng anh lính nơi biên cảnh nhưng khiến mình ko thế dứt ra được. (đây là spoil của bạn LS_5614239).

5 thg 6, 2015

[ Tội Thê ] - Chương 2

Chương 2 : Trừng Phạt


Edit : Dứa Dứa
Beta : Rain Love

Trong phòng , Lâm Tú Hải chờ đến mức đã sớm dục hỏa đốt người, thật vất vả đợi được Mặc Hương đi vào, một tay ôm nàng ta lại liền ngửi được hương vị phấn son quen thuộc.