Sau một thời gian vắng bóng, truyện BLQH lại tiếp tục lên sàn. Mời các bạn theo dõi các chương đầy đủ ở mục lục truyện nhé. Xin cảm ơn
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bất lương quân hôn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bất lương quân hôn. Hiển thị tất cả bài đăng
14 thg 9, 2015
30 thg 6, 2015
Bất lương quân hôn - Chương 53
Chương 53: Ác ý đánh
tráo
Edit : Dứa Dứa
Beta : mynhanle
Phàm là chuyện gì, vật gì cũng có quy luật tự nhiên của nó, tựa
như loài hoa, hoa nở hoa tàn cũng chỉ là chuyện sớm muộn, có chăng, chỉ tiếc
cho thời gian sẽ theo đó mà trôi đi. Nói như vậy, có nghĩa là theo quy luật tự
nhiên, hoa rơi thì ta có thể không lưu luyến, nhưng còn tình yêu thì sao?
Từ phía sau, Mễ Kiều chật vật ôm lấy thắt lưng Trầm Nghê Trần,
thanh âm có chút nghẹn ngào, run rẩy nhưng ngữ điệu lại rất quật cường.
Trầm Mạt hạ cửa kính xe xuống, lạnh lùng liếc mắt nhìn hai người
bọn họ rồi tức giận quát, “Hai người các ngươi ôm ôm ấp ấp ở chốn đông người còn
ra thể thống gì nữa!”
Trầm Nghê Trần thở dài, xoa nhẹ lên tay Mễ Kiều, nắm trong chốc
lát rồi khẽ đẩy ra.
Mễ Kiều ngỡ ngàng ngẩn đầu nhìn Trầm Nghê Trần, rõ ràng, cô có
thể cảm giác được ngực anh đang phập phồng biến hóa, thế nhưng, từ đầu đến
cuối, anh lại chẳng hề quay đầu nhìn cô lấy một lần.
“Nha đầu ngốc, hãy nhớ kỹ những lời anh đã nói! Trở về chăm sóc
mẹ em đi!”
Nói xong, Trầm Nghê Trần liền dùng lực, mở cửa xe ra chui vào,
rồi lại dùng lực đóng mạnh cửa lại, mặc cho Mễ Kiều cứ đứng đấy khóc thút thít.
Bất lực nhìn theo chiếc xe ấy dần khuất xa, Mễ Kiều chỉ biết che
miệng khóc. Lòng cô đau lắm, bụng cô cũng đau, Mễ Kiều bỗng ôm bụng, cúi gập
người lại, nôn thốc nôn tháo.
Vừa nôn vừa nghẹn ngào khóc khiến Mễ Kiều rất nhanh mất sức, cô run
rẩy đứng dậy, mặc cho từng cơn gió thổi qua làm rối tung suối tóc mềm, bởi nơi
đó, vẫn còn lưu lại mùi hương của anh, nó khiến cô ảo tưởng rằng, anh vẫn luôn
ở bên cô.
Trước khi đi, Trầm Mạt đã để lại hai anh sĩ quan, tuy mang danh
nghĩa là giúp cô, bảo vệ cô nhưng trên thực tế lại đang giám sát cô.
Chiều hôm đó, Trầm Thanh Thu rốt cuộc cũng tỉnh.
Vừa nhìn thấy đôi mắt xưng đỏ của Mễ Kiều cùng hai anh sĩ quan
đứng ngoài cửa, lòng bà liền sáng tỏ. Bất quá, suốt cả buổi, bà không hề đề cập
đến chuyện của Trầm Nghê Trần mà chỉ nói về việc nhà.
Bởi bà biết, chỉ cần ba bà phát hiện, ông sẽ tìm đủ mọi cách để
tách hai người bọn họ ra. Và tất nhiên, bà cũng rất tin tưởng vào thủ đoạn của ông.
Nhưng mặc khác, bà lại đau lòng cho con gái thương tâm. Nỗi lòng của một người mẹ
có ai hiểu được đây?!
Thật lòng, bà không hề trách Trầm Nghê Trần, bởi như anh
đã nói, bọn họ yêu nhau, đến với nhau trước rồi mới phát hiện là họ hàng gần
sau. Muốn trách chỉ trách số mệnh thật trớ trêu!
Hai ngày sau, trong khi bệnh tình của Trầm Thanh Thu có chuyển biến
tốt thì Mễ Kiều lại tiều tụy, gầy yếu đi rất nhiều.
“Mễ Kiều tiểu thư, chúng tôi được thủ trưởng phân phó, đưa cô trở
về trường quân đội Tây Sơn.”
Nghe vậy, Mễ Kiều liền mím môi nhìn Trầm Thanh Thu, nước mắt lưng
tròng, ủy khuất quay đầu rời đi.
Cô còn có thể nói gì đây? Cô có quyền từ chối sao? Với tính cách
của ông ngoại, lúc này, cô có nói gì cũng vô dụng.
Chuyện đầu tiên sau khi trở lại ký túc xá mà Mễ Kiều làm là sạc
điện thoại. Đã hai ngày nay, điện thoại cô hết pin nên không thể liên lạc được
với Trầm Nghê Trần. Muốn ra ngoài gọi điện thoại công cộng cũng không được, vì
lúc nào, bên cô cũng có hai anh sĩ quan đi theo, cứ như cô là tội phạm không
bằng. Do đó, mọi tình huống của anh, cô hoàn toàn không biết gì cả.
Vừa cắm dây sạc vào, Mễ Kiều liền thấy khó chịu, buồn nôn dữ dội.
Nước chua trong cổ họng cứ chực trào ra khỏi miệng. Sắc mặt tái nhợt, cô vô lực
ngã ngồi lên giường.
“Liên trưởng, cô không sao chứ?”
“Cô sao vậy? Sắc mặt tệ thế? Có phải bị mệt mỏi quá độ không?”
Đại khái, sau khi biết Mễ Kiều là cháu ngoại của hiệu trưởng, những
cô bạn cùng phòng này càng tỏ ra nhiệt tình, quan tâm cô hơn trước rất nhiều.
“Không có gì, chỉ là dạ dày có chút không thoải mái thôi! Ngồi
nghỉ một lát là được.”
“Liên trưởng, tôi nghĩ cô nên xuống khu quân y khám thử xem, không
khéo bị viêm dạ dày nặng thì nguy!”
Dưới sự nhiệt tình của bạn cùng phòng cùng những cơn đau âm ỉ
nơi bụng, Mễ Kiều liền gật đầu đồng ý. Kết quả, hai cô gái, một trái một phải, tựa
như hai cung nữ hầu hạ Thái Hậu nương nương, nhẹ nhàng dìu cô xuống khu quân y.
Thật trùng hợp, Chung Lan cũng vừa lấy mẫu thử xét nghiệm xong.
“Vậy đành làm phiền bác sĩ Chu, quả thật, trong khoảng thời gian
này, dạ dày tôi rất đau, ăn gì cũng không thấy ngon, có đôi lúc, nửa đêm phải
giật mình thức giấc vì quá đau.”
Nghe thế, vị bác sĩ Chu ấy liền mỉm cười, khuyên nhủ, “Chung
thượng tá thật khách khí. Tôi đã lấy mẫu máu và nước tiểu của cô. Khi nào có
kết quả xét nghiệm, tôi sẽ lập tức báo ngay cho cô. Có lẽ chỉ là bệnh viêm dạ
dày bình thường thôi, cô không cần quá lo lắng.”
Sau khi nhận được những lời an ủi từ bác sĩ Chu, Chung Lan cũng
yên tâm phần nào, nói tiếng cảm ơn rồi xoay người bước đi. Nhưng vừa đi được
hai bước, cô ta liền khựng lại, bởi cách đó không xa, trên băng ghế dài, Mễ
Kiều đang mệt mỏi dựa vào hai cô bạn nữ binh của mình.
“Liên trưởng, đừng lo lắng, sẽ không có việc gì đâu! Phỏng chừng
chỉ là bệnh viêm dạ dày nhẹ thôi! Trước kia, tôi cũng từng bị rồi, vừa nôn vừa
tiêu chảy là chuyện bình thường.”
Bao nhiêu chuyện dồn dập khiến tâm tình Mễ Kiều lúc này rất tệ,
không khống chế được lớn tiếng nói, “Nhưng tôi chỉ nôn chứ không tiêu chảy,
trong miệng lại toàn vị chua, rất khó chịu!”
Vừa dứt lời, cô y tá liền gọi tên Mễ Kiều.
Đợi khi cả ba cô gái khuất sau cánh cửa phòng khám, Chung Lan mới
từ góc hành lang đi ra. Cô ta hơi nhíu mày nghĩ thầm, chẳng lẽ, con nhóc nảy đã
có thai với Trầm Nghê Trần?
Mặc dù về phương diện luật pháp hay sinh học, họ hàng gần là không
thể có con, nhưng lấy tính cách của Trầm Nghê Trần, nếu đây là sự thật thì việc
tách hai người bọn họ ra đã khó, nay lại càng khó hơn. Lỡ như Trầm Nghê Trần cái
gì cũng không cần, quan to lộc hậu cũng mặc, quyết mang Mễ Kiều bỏ trốn thì cô
ta còn trông cậy vào cái gì đây!
Chỉ chốc lát sau, Mễ Kiều được hai cô bạn dìu ra, tay cầm bản
yêu cầu xét nghiệm, đi tới phòng xét nghiệm mà Chung Lan vừa đi.
Tà niệm chợt động, bất kể Mễ Kiều có thai hay không, cô ta cũng phải
đem những uy hiếp này bóp chết từ trong trứng nước!
Ước chừng 10 phút sau, một nhóm ba người Mễ Kiều lại đi ra.
“Liên trưởng, chúng ta đến căn tin ăn chút đồ đi, ở đó có trà
sữa nóng ngon lắm, tôi mời cô uống nha?”
“Được đó, tôi cũng thích uống! Cô không thể bất công như vậy, mời
liên trưởng mà không mời tôi!”
Chung Lan dõi mắt nhìn theo bóng lưng của cả ba cô gái, đợi đến
khi khuất hẳn thì lập tức xoay người, trở lại phòng xét nghiệm.
“Ha ha! Chào bác sĩ Chu!”
Vừa vào phòng, Chung Lan đã lễ phép chào khi thấy bác sĩ Chu bận
rộn với công việc.
“Tôi còn chút lo lắng, cảm thấy ở đây chờ kết quả vẫn tốt hơn.”
Bác sĩ Chu cười cười nói, “Ha ha, Chung thượng tá không cần quá lo
lắng. Phải mấy tiếng nữa tôi mới bắt đầu làm xét nghiệm và thời gian xét nghiệm
là nửa tiếng, do đó, Chung thượng tá cứ về trước đi, có kết quả tôi sẽ gọi cô.”
Ánh mắt Chung Lan đảo quanh, nhìn về phía bàn đá trước cửa sổ, trên
đó đặt đầy những mẫu thử của ngày hôm nay. Cô ta chậm rãi đi qua, cẩn thận tìm
kiếm tên của cô ta và Mễ Kiều. Thực may, cả hai đều phải xét nghiệm nước tiểu và
máu.
“Ha ha, chỉ là tôi hơi nhát gan ấy mà!”
Vừa nói, Chung Lan vừa quan sát bác sĩ Chu, thừa dịp anh ta
không chú ý liền đem hai nhãn tên đổi cho nhau.
“Đúng rồi, gần đây tôi thấy rất hay buồn nôn dù không ăn uống gì
bậy bạ, chẳng biết có sinh bệnh gì không! Lỡ bệnh nặng thì nguy! Bác sĩ Chu
cũng biết đấy, con người ta rất yếu ớt với bệnh tật mà!”
Bác sĩ Chu bất đắc dĩ cười cười, không ngẩn đầu cũng chẳng đáp
lời, tiếp tục vùi đầu vào công việc. Chính vì vậy, anh ta chẳng hề hay biết,
lời khai bệnh của Chung Lan trước sau không thống nhất, và hơn nữa, có nằm mơ
anh ta cũng không ngờ, một người mang quân hàm thượng tá trên vai như cô ta lại
chẳng hề ngại bẩn, đụng chạm vào những mẫu thử nước tiểu này.
Hết chương 53.
23 thg 6, 2015
Bất lương quân hôn - Chương 49
Theo dõi các chương truyện đầy đủ ở mục lục truyện nhé m.n >0<
Chương 49 : Ăn một nửa.
Edit : Dứa Dứa
Beta : mynhanle
Bất quá, sự việc phát
triển vượt xa sức tưởng tượng của Trầm Nghê Trần.
Chung Lan không cam
lòng, cô ta không muốn bỏ qua mọi chuyện dễ dàng như vậy! Những lời nói cũng
như sự uy hiếp của anh đối với tiền đồ của cô ta đều bị cô ta bỏ ngoài tai.
Ký ức năm xưa chỉ còn
là một mảnh ưu thương, mà nay, chỉ có thể dùng lời ca để hoài niệm.
Chung Lan thấp giọng
ngâm nga, lòng lại tự hỏi, ai vì ai mà yêu, ai vì ai mà hát, hoài niệm đã sớm
mất đi màu bản sắc*. (* ý là màu sắc vốn có)
Sáng sớm hôm nay, Chung
Lan đã tìm hiểu rõ địa chỉ của Trầm Mạt trước khi quyết định mọi việc.
Đương nhiên, trong cảm
nhận của cô ta, việc đi tìm ba chồng tương lai để đâm chọc là một hành vi rất
không sáng suốt, rất khó bảo vệ được hình tượng ôn nhu, tao nhã, điềm tĩnh của
cô ta.
Vốn dĩ, cô cũng không
định làm như vậy. Nhưng ai ngờ, Trầm Nghê Trần lại thẳng thừng đả kích, uy hiếp
cô ta khiến cô ta buộc phải đập nồi dìm thuyền* nếu muốn xoay chuyển mọi chuyện.
(* ý là quyết đánh đến cùng)
Từ cổng trường quân đội
đi ra, Chung Lan liền duỗi tay bắt một chiếc xe taxi rồi chạy thẳng đến chỗ Trầm
Mạt.
Ngay tại cửa đại viện, Chung
Lan có chút co quắp đứng dưới những bóng cây mặc cho gió thổi tung mái tóc dài,
kích thích nỗi lòng bất an của cô ta. Bất quá, những điều đó cũng không làm cô
ta chùn bước. Chỉ cần nghĩ đến đôi nam nữ ấy sẽ bị chia rẽ trong đau đớn, tủi
nhục là cô ta đã không nhịn được!
Lúc này, ngoại trừ
những chiếc xe hơi sang trọng, thỉnh thoảng cũng có một vài người đi lại nhìn
thoáng qua cô ta.
Trong đó có Trầm Thanh
Thu, từ xa xa, Chung Lan đã thấy vai bà mang túi xách, tao nhã tiến lại gần,
ánh mắt có chút ngạc nhiên.
Không cần phải hỏi, biết
nữ chi bằng mẫu*, chỉ cần cô ta có chín phần tương tự Mễ Kiều, là một người mẹ,
tất nhiên bà sẽ kinh ngạc. (* ý là biết rõ con gái không ai bằng mẹ)
Đây chính là mục đích
của Chung Lan. Ngay từ đầu, cô ta đã cố ý đứng đây, cao ngạo ngẩn đầu chờ đợi.
Bởi cô ta muốn, bất kỳ ai đi qua cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt này của cô ta,
đặc biệt là người của Trầm gia.
Mỉm cười tiến lên từng
bước, Chung Lan mở lời trước, “Chào chị, chị có phải là Trầm Thanh Thu không?”
Trầm Thanh Thu nghe xong
liền bừng tỉnh. Cô ta không phải là Kiều Kiều, con gái bà. Chẳng lẽ, trên đời
này, cũng có người giống người sao?
Sau khi điều chỉnh tốt
tâm tình, Trầm Thanh Thu liền khẽ gật đầu đáp lại Chung Lan.
“Em tên Chung Lan. Em có chuyện rất gấp, rất trọng yếu về Mễ Kiều muốn nói riêng với chị.”
Sắc trời cuối thu, vừa chạng
vạng liền không còn những tia sáng rực rỡ như lúc trưa mà hơi se se lạnh, Trầm
Thanh Thu im lặng quan sát Chung Lan. Có vẻ như, bộ quân trang lục sắc trên
người cô ta hoàn toàn không hợp với khung cảnh hồng sắc lúc này.
Không hiểu sao, đối với
người con gái này, tuy có ngoại hình rất giống với con gái bà nhưng lại khiến
bà rất phản cảm.
Lười biếng chỉ vào quán
bánh ngọt ở phía đối diện, Trầm Thanh Thu chậm rãi nói, “Chung tiểu thư, không
bằng chúng ta đến đó uống một chén trà sữa?”
Chung Lan ngẩn người,
mặt lộ vẻ khó xử.
“Chị Trầm, em thật sự
có chuyện rất quan trọng muốn nói với chị, chỗ đó đông người qua lại, sợ rằng
không tiện.”
Trầm Thanh Thu thoáng
suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý, “Vậy cùng tôi đi dạo đi, hiện tại cũng sắp đến giờ
cơm nên không có ai đi dạo dâu.”
“Dạ, được!”
Kim phong ngọc lộ nhất
tương phùng, liền thắng lại nhân gian vô số*. (* ý giống như tiểu biệt thắng
tân hôn)
“Còn năm ngày nữa, có
thể kiên trì không?”
Trầm Nghê Trần ngồi
trên sô pha, thoải mái vuốt ve chiếc bụng căng tròn vì ăn no của Mễ Kiều, lòng tràn
đầy thỏa mãn.
Trước đó, anh đã dẫn Mễ
Kiều đi ăn bánh caramen xoài mà cô thích nhất, rồi ăn một nồi lẩu, xong mới dẫn
cô đi thuê phòng khách sạn.
“Có thể, tất nhiên có
thể rồi!”
Mễ Kiều không cần suy
nghĩ đã trả lời Trầm Nghê Trần khiến anh vui vẻ không thôi.
Thoải mái nằm tựa vào ngực
người đàn ông mình yêu, Mễ Kiều cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ mong có thể
được ăn no, được yêu thương, được hạnh phúc mãi thế này đã đủ.
Đang nằm thư giãn, Mễ
Kiều chợt giật bắn người khi bàn tay ấm nóng của Trầm Nghê Trần bắt đầu không
an phận xẹt qua hông cô, trực tiếp chui vào áo cô, tinh tế che phủ cả một phần da
thịt mịn màng của cô.
Bắt được tín hiệu ấy từ
Trầm Nghê Trần, sắc mặt Mễ Kiều có chút ửng đỏ. Chẳng nhớ lần thân mật gần đây nhất
của bọn họ là lúc nào? Có lẽ cũng khoảng một tháng trước.
“Kiều Kiều, bảo bối ngoan.”
Trầm Nghê Trần nghiêng
người, giữ chặt eo nhỏ của Mễ Kiều, đem cô đặt dưới thân nói, “Còn nhớ lần đầu
tiên của chúng ta không? Nói thật, anh vẫn luôn áy náy vì điều ấy, nhưng mà,
anh cũng sợ em sẽ có ác cảm với sô pha. Vì xã hội hài hòa phồn vinh, vì đuổi đi
bóng ma ấy trong lòng em, anh quyết định làm gương tốt, khiến em có cái nhìn
thiện cảm hơn về sô pha.”
Ái muội thổi hơi lên cổ
rồi nhẹ nhàng gặm cắn thùy tai Mễ Kiều, Trầm Nghê Trần liên tục liếm láp, dùng
đủ mọi cách khiêu khích cô. Chậc chậc, còn chưa dùng tới nụ hôn kiểu Pháp thì thân
thể Mễ Kiều đã mềm nhũn rồi.
Cô thẹn thùng nghênh đón
ánh mắt mê ly của Trầm Nghê Trần, một ánh mắt được bao phủ bởi một tầng sương
mù dày đặc, chứa đựng biết bao sự mê hoặc, dụ dỗ cô trầm luân.
Đây có lẽ là lần thân
mật cuối cùng của bọn họ trước khi xuất ngoại. Chính vì vậy, Mễ Kiều muốn làm
một điều gì đó thật ấn tượng để ghi lại một kỷ niệm đẹp nơi đây.
Nghĩ là làm, Mễ Kiều liền
giơ hai tay lên ôm chặt cổ anh, chủ động hôn anh rồi hồi hộp nói, “Lần này, hãy
để em ở phía trên!”
Hương thơm thiếu nữ xen
lẫn vị ngọt của bánh caramen xoài khiến Trầm Nghê Trần như lạc vào cõi mê vô
tận. Anh không ngừng thăm dò toàn thân cô, vuốt ve cô, chỉ trong chốc lát đã
đem cô lột sạch sẽ.
Một xúc cảm tinh tế, một
đường cong lung linh, một cơ thể nồng nhiệt cùng một biểu tình thẹn thùng e ấp,
tất cả như hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh nghệ thuật thật quyến rũ,
hấp dẫn khiến Trầm Nghê Trần ngây ngất không thôi, càng ra sức nhấm nháp tư vị tốt
đẹp ấy của cô.
“Muốn ăn anh sao? Vậy
để anh ăn no trước rồi nói.”
Vừa dứt lời, Trầm Nghê
Trần liền cúi đầu hôn Mễ Kiều cuồng nhiệt khiến cô thở gấp liên tục. Lúc này, điện
thoại nơi đầu giường bất ngờ vang lên.
Trầm Nghê Trần mất hứng
dời đầu khỏi ngực Mễ Kiều, cầm điện thoại lên xem, màn hình hiện rõ người gọi
đến là “Chị”.
Sắc mặt chợt trở nên
căng thẳng, hai hàng lông mày nhíu chặt, Trầm Nghê Trần ra hiệu cho Mễ Kiều giữ
im lặng rồi bấm nút nhận cuộc gọi.
Hết chương 49.
20 thg 6, 2015
Bất lương quân hôn- Chương 47
Do truyện này là truyện hợp tác edit chung nên bọn mình sẽ đăng truyện theo người edit, ai edit chương nào thì đăng bên nhà đó. Nếu các bạn muốn theo dõi đầy đủ các chương thì vô phần mục lục của truyện nhé. Mình đã dẫn đầy đủ link các chương vô đó rồi.
Thân..!
Chương 47: Cô ấy đáng yêu hơn cô.
Edit : Dứa Dứa
Beta : mynhanle
Ngoài cửa sổ, một bức tranh phong cảnh
đầy màu sắc lung linh như mộng với những tán cây Hồng Phong rực rỡ cùng nhiều
đóa hoa tươi kiều diễm được bao bọc bởi những cơn gió se se lạnh cuối thu, thật
sâu đi vào lòng người, không một ai có thể chối từ.
Trầm Nghê Trần đã một đêm không ngủ. Anh
suy tư rất nhiều về quá khứ, hiện tại cũng như tương lai.
Sắc mặt có chút phiền não nặng nề, Trầm
Nghê Trần nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn công tác, hồi hộp chờ
đợi một cuộc gọi đến. Có những chuyện, dù không muốn nhưng anh vẫn phải đối
mặt.
Rốt cuộc, điện thoại cũng vang lên.
“Thiếu tướng, ở cổng số 4, có một nữ
quân nhân tên Chung Lan tự nhận là bạn cũ của ngài, có hẹn trước với ngài!”
“Dẫn cô ta lên đây!”
Khẽ tựa lưng vào ghế, Trầm Nghê Trần
thong dong nhịp từng đầu ngón tay trên mặt bàn bóng loáng, ánh mắt có chút bất
an.
Cuối cùng, người nên đến cũng đã đến.
Đối với quá khứ từng một thời khắc cốt
ghi tâm, Trầm Nghê Trần anh luôn nhớ mãi. Có thể, Mễ Kiều đã đúng khi nói rằng
Chung Lan luôn chiếm một vị trí đặc biệc trong anh. Bất quá, ngay tại giờ phút
này, anh có thể khẳng định, nó chỉ đặc biệt chứ không phải là tình yêu chân
chính.
Nhưng thật lòng, có nằm mơ anh cũng
không ngờ Chung Lan sẽ tham gia quân ngũ.
Mãi đến khi cô ta ngồi đối diện anh, mỉm
cười thân thiện với anh, anh thậm chí còn tưởng rằng mình đang bị ảo giác.
“Sao thế? Nhiều năm không gặp, anh không
có gì muốn nói với em sao?”
Chung Lan chồm người về phía trước, hai
tay thoải mái chống cằm, nhìn anh cười khả ái, bộ dáng vẫn xinh đẹp như ngày
nào.
Trầm Nghê Trần bối rối cười yếu ớt.
Là một người đàn ông trưởng thành, anh dư
sức biết rõ loại bối rối này chỉ xuất phát từ bản tính thiện lương, chứ nó chẳng
nói lên điều gì. Hiện tại, anh rất sợ Chung Lan vẫn còn tình cảm với anh. Nếu
quả thật như vậy thì những điều anh sắp nói sau đây, nặng thì khiến cô ta bị tổn
thương, nhẹ thì lại chẳng có tác dụng gì.
Có thể nói, khả năng giao tiếp của anh
đối với phái nữ rất kém, anh thừa nhận đây là một nhược điểm của anh.
“Cô đến tìm tôi, hẳn là có chuyện muốn
nói riêng với tôi phải không?”
Nếu như những năm trước đây, lúc anh còn là
trao đổi sinh ở Mỹ, hoàn cảnh cũng như đời sống hiện tại của Chung Lan vẫn là
điều mà anh quan tâm, lo lắng nhất thì giờ đây, với thân phận là chồng của Mễ
Kiều, anh tựa hồ chẳng có lý do gì để hỏi chuyện Chung Lan cả!
Xa cách, hẳn là một phương thức giao
tiếp tốt nhất đối với tất cả mọi người.
Chung Lan ngẩn người, hoàn toàn không
ngờ Trầm Nghê Trần sẽ đáp lại cô ta như vậy. Cố gắng trấn định, Chung Lan nhanh
chóng đi thẳng vào vấn đề chính.
"Sở dĩ anh mạo hiểm làm trái quy định,
trái luân thường đạo lý để kết hôn cùng Mễ Kiều, là vì cô ấy giống em phải
không?”
Ánh mắt Chung Lan tràn đầy tự tin, khóe
môi khẽ cong khi thấy Trầm Nghê Trần hơi giật mình ngây người.
“Anh đừng nói, ngay từ lần đầu tiên gặp
mặt, anh đã biết cô ấy không phải là em, càng đừng nói, anh và cô ấy chỉ là
quan hệ nam nữ bình thường, bởi em nghe được, cô ấy chính là con gái của chị
anh, phải không?”
Trầm Nghê Trần chau mày, nghiêm túc đánh
giá Chung Lan. Dựa vào ánh mắt kiên định, tự tin của cô ta, anh có thể thấy
được một ý chí tâm lý rất mạnh mẽ. Người con gái dịu dàng yên tĩnh, thậm chí có
phần khép kín mà anh từng quen, nay đã không còn.
“Cô đã thay đổi.”
Đối với quan hệ giữa anh và Mễ Kiều, Trầm
Nghê Trần không hề nhiều lời. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Chung Lan rồi cho cô
ta bốn chữ khẳng định.
“Như nước kinh năm; Hoa kỳ như mộng túy
hồng nhan”*. Từ sau chuyện đó, đến bây giờ đã là mười năm. Mười năm nói ngắn
không ngắn, nói dài không dài nhưng cũng đủ để làm thay đổi một người. Thật tức
cười, mười năm, cô ta không nên thay đổi sao? (* đại khái là chuyện năm xưa như
một giấc mộng làm say lòng người)
Chung Lan mím môi, lập tức nhìn thẳng
Trầm Nghê Trần nói, “Trầm Nghê Trần, chẳng lẽ anh hy vọng em vẫn như lúc trước,
trì độn né tránh để anh rời đi rồi âm thầm chúc phúc, miễn sao anh được hạnh
phúc là em cũng mãn nguyện hay sao? Không thể nào! Anh có biết, sau khi né
tránh anh, em mỗi ngày đều gặp ác mộng, mỗi ngày đều sống trong niệm tưởng
không? Lúc em quay về tìm anh, mọi người đều nói anh tham gia quân ngũ nên em
mới đăng ký theo anh. Em biết ba anh đặt rất nhiều kỳ vọng vào anh nên liền cố
gắng phấn đấu, thầm mong sẽ có một ngày được gặp lại anh. Ai ngờ, hễ xa cách
liền xa cách đến mười năm, nhưng em không hề tuyệt vọng. Mãi đến khi biết được
tin tức của anh, mãi đến khi có dũng khí xuất hiện trước mặt anh thì bên cạnh
anh đã có một người con gái khác. Một người con gái có ngoại hình y như em.”
“Đó chỉ là một sự trùng hợp. Trên thế
gian này, đã có đồ vật giống nhau thì cũng có người tương tự. Ngoại hình của cô
và vợ tôi có nét tương đồng chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.”
Ngay lúc Chung Lan đang muốn mở miệng thuyết
phục thì Trầm Nghê Trần lại lên tiếng cắt ngang, đánh tan lối suy nghĩ tự cho
là đúng của cô ta.
“Lan Lan, chuyện giữa chúng ta đã là quá
khứ. Bây giờ, tôi đã kết hôn. Nếu lại đề cập đến những chuyện tình cảm trẻ con
năm xưa, có phải quá không thích hợp không?”
Quá khứ sao? Chuyện tình cảm trẻ con sao?
Chung Lan không cam lòng đứng dậy, kích
động nói, “Chẳng lẽ những lúc ở bên cô ấy, anh chưa từng nghĩ đến em dù chỉ một
lần sao?”
Cô ta không tin! Cô ta biết quá rõ tính
cách của Trầm Nghê Trần. Tính cách của một con người không thể nói đổi liền đổi
nhanh như vậy được, càng đừng nói đến chuyện anh đã quên cô ta. Dù là vì áy
náy, vì đền bù cũng được, cô ta vẫn muốn có anh bên cạnh. Anh tựa như một thiên
thần trắng, soi sáng linh hồn cô ta, giúp cô ta thoát khỏi cuộc sống thực tại
cũng như những hố đen xấu xí của thế giới này.
Khi mẹ cô ta bệnh nặng, phải tiêu hết tiền
dự trữ trong nhà, cũng thôi đi. Vậy mà trong lúc em trai cô ta đi học, còn cô
ta thì vừa tham gia quân ngũ vừa nhịn đói, tiết kiệm tiền đóng học phí cho em
trai thì ba cô ta lại suốt ngày trụy lạc, bê tha vì rượu bia, bài bạc. Ông trời
thật bất công. Mùi vị không có tiền còn phải sinh hoạt ở tầng lớp thấp nhất của
xã hội, cô ta đã chịu đủ rồi!
“Trầm Nghê Trần, nếu không phải hôm đó, anh
bảo em chờ anh trong hẻm nhỏ thì chuyện đó sẽ xảy ra sao?”
Sau khi xuất ra đòn sát thủ cuối cùng,
Chung Lan liền gắt gao theo dõi phản ứng của Trầm Nghê Trần, như muốn đem tất
cả mọi biểu tình của anh thu hết vào mắt.
Không gian cũng trở nên yên tĩnh hơn.
Chung Lan đang đợi anh trả lời.
Mà anh lại suy tư về một điều gì đó.
Sau một lúc lâu, Trầm Nghê Trần rốt cuộc
cũng đáp lời Chung Lan, thanh âm ôn nhuận như nước, từng chữ từng chữ nói rõ
ràng, “Những tên khốn hại cô đã bị pháp luật trừng trị. Tôi thật lòng hy vọng
cô có thể sớm vượt qua. Ban đầu, tôi ở bên cô ấy quả thật là vì cô ấy rất giống
cô, nhưng rất nhanh, tôi đã có thể phân biệt được. Cô là cô, cô ấy là cô ấy,
tôi không hề nhầm lẫn. Hơn nữa, những lúc ở bên cô ấy, trong mắt tôi chỉ có một
mình cô ấy, ai cũng không thể xen vào. Cô ấy và cô có rất nhiều điểm khác nhau.”
Chung Lan khinh thường châm chọc nói, “Khác
nhau ở chỗ nào?”
Anh đáp, “Cô ấy đáng yêu hơn cô.”
Hết chương 47.
18 thg 6, 2015
Bất lương quân hôn - Chương 46
Chương 46: Đã Đặc Biệt Nay Lại Càng Đặc
Biệt Hơn!
Edit : Dứa Dứa
Beta : mynhanle
Tại giảng đường lầu bốn.
Với lối thiết kế hình bậc thang, giảng đường dư sức chứa hơn một trăm cô nữ tân binh. Và tất nhiên, Mễ Kiều là người ngồi ở vị trí cuối cùng, rất thuận tiện cho việc nằm gục hẳn xuống bàn ngáy o…o…. Phía trước cô là hai nữ tân binh có vóc dáng cao to, che khuất mọi tầm nhìn. Dưới sự “uy nghiêm” của một người liên trưởng có chỗ dựa vững chắc như cô, hai cô nữ tân binh ấy không dám không nghe theo.
13 thg 6, 2015
Bất lương quân hôn - Chương 43
Chương 43: Bỏ trốn?
Link chương 42 : https://mynhanle.wordpress.com/2015/06/11/bat-luong-quan-hon_chuong-42/
Edit : Dứa Dứa
Beta : mynhanle
“Không phải, chỉ là trình tự xin nuôi thú cưng ở Mỹ tương đối phức tạp, rườm rà. Muốn nuôi ngựa, ngoài giấy chứng nhận tiêm phòng vắc-xin, chứng nhận khử trùng,… anh còn phải có giấy chứng nhận huấn luyện thú cưng.”
10 thg 6, 2015
Bất lương quân hôn - Chương 41
Chương
41: Kiều Kiều, đây là cậu út của con!
( Nếu ai muốn theo dõi truyện từ đầu thì đọc các chương trước ở mục lục nhé, mình đã dẫn link đầy đủ các chương ở phần mục lục truyện Bất lương quân hôn rồi...^^ )
Edit : Dứa Dứa
Beta : mynhanle
Gió thu thổi nhẹ che kín những dấu ấn năm
xưa bị thời gian vùi lấp. “Khí trời hà huy cành lá đừng, nhất thế thanh phương
nhất thế điệp”*, nếu có kiếp trước,Trầm Nghê Trần anh nhất định sẽ là một con
nhộng đau khổ chờ ngày phá kén, còn Mễ Kiều cô chắc chắn sẽ là một đóa hoa đẹp
nhất trong biển hoa rực rỡ. (* một câu
thơ, mình giữ nguyên văn)
8 thg 6, 2015
Bất lương quân hôn - Văn Án
[Khai giảng]
Ngày thứ nhất, cô bị anh đặt trên sô pha, cướp lấy lần đầu tiên trong khi miệng lại gọi tên một người con gái khác.
Ngày thứ hai, anh là huấn luyện viên của cô, chân thành hướng cô xin lỗi bởi anh đã nhận lầm người.
Ngày thứ ba, khi cô lên toà án quân sự, trùng hợp lại gặp mối tình đầu của anh, ngoại hình giống cô như đúc.
Hai tháng sau, vào ngày bọn họ đính ước cả đời với nhau, mẹ cô đến gặp cô, kéo tay cô về phía anh giới thiệu: “Con gái ngoan, đây là cậu út của con.”
Trong khi cô còn đang kinh ngạc, sau lưng lại vang lên tiếng hờn dỗi, thì ra mối tình đầu của anh đã trở lại. Cô chấp nhận định mệnh, rời khỏi mối tình tay ba này, nhưng lại ngoài ý muốn phát hiện mình đã mang thai!
Cô ngửa mặt lên trời để ngăn dòng lệ rơi, trời ơi, sao lại éo le như vậy!
Trước mất thân, sau lại mất tâm, chẳng lẽ hiện tại lại phá thai, mất đi một đứa con? Cô thật sự nổi giận, không quan tâm anh là chú út hay cậu út, người đàn ông này, cô muốn!
[Đoạn ngắn một]
“A! Tại sao anh lại sờ tôi?”
Cô cả kinh kêu to: “Cút ngay! Khốn kiếp! Hiệu trưởng là ông ngoại của tôi, anh dám làm bậy, tôi sẽ phế anh!”
Hai mắt anh đầy vẻ trêu tức, không chút khách khí đem cô lột sạch: “Sao? Đã quên nói với cô, hiệu trưởng là lão ba của tôi, cô còn dám nói láo?”
“Đồ điên! Biến thái! Tránh ra! A!”
Cô đấm đá loạn xạ mà vẫn không ngăn được sức tấn công mạnh mẽ của anh.
“Lan Lan, đừng làm loạn, anh rất nhớ em.”
Anh không quan tâm đến sự kháng cự cũng như nước mắt của cô, một lòng chỉ muốn có được cô:“Lan Lan, ngoan.”
Kích tình đã qua, cô lạnh run lui đến góc tường, cuống quít mặc quần áo rồi xô cửa mà chạy.
Còn anh thì khiếp sợ khi nhìn thấy những đóa hoa anh đào trên sô pha, làm sao có thể? Cô ấy không phải Lan Lan? Lan Lan đã sớm không phải là…
[Đoạn ngắn hai]
Anh nhìn cậu bé đáng yêu trước mắt, nhẹ giọng dụ dỗ: “Nhóc con, sao không cười, con nít mà cười lên sẽ siêu cấp đáng yêu.”
Tiểu Bảo vẻ mặt vô tội: “Tôi cũng muốn, nhưng mẹ lại không cho tôi cười.”
“Vì sao?”Anh cực kỳ khó hiểu, có người mẹ nào lại không cho con mình cười?
Tiểu Bảo thở dài nói: “Mẹ nói, tôi cười cực kỳ giống lão ba đáng ghét của tôi.”
Anh xúc động hỏi: “Nếu có ngày con gặp ba ba, con muốn nói gì với ba ba nhất?”
Trong mắt Tiểu Bảo chợt lóe tia ranh ma, lấy trong túi ra một tờ giấy nói: “Tôi sẽ nói với hắn, hắn thiếu mẹ của tôi 200 vạn chi phí nuôi nấng, 10 vạn chi phí sữa bột, 10 vạn chi phí tả lót, 30 vạn chi phí bảo mẫu, tổng cộng là 250 vạn!”
250 vạn? Thái dương của anh dần hiện ra ba vạch đen.
P/s : Đây là một câu chuyện quân nhân, giả incest về một mối tình giữa ông cậu soái ca phúc hắc với cô cháu gái xinh đẹp, thông minh. Truyện sủng ngọt ngào nhưng cũng đầy kịch tính, là quá trình truy thê của một anh thiếu tướng bá đạo, chung tình. Mời các bạn cùng theo dõi diễn biến của câu chuyện nhé...! 0____0
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










