>

1 thg 7, 2015

Nông gia nữ - Chương 3-2

Chương 3.2: Ăn không hết cơm trưa
 
Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ

Trong phòng bếp, bốn mẹ con đã sớm ăn xong, biết trên bàn không có phần của nhà mình, Thích thị Vương Cúc Nhi thì thành thật, nhưng Vương Hoa Nhi Vương Phúc Nhi thì không, các nàng đã sớm giấu đi mấy cái bánh ngô, hơn nữa cũng để lại nửa già số rau dại kia, nhà nàng nấu cơm mà cả nhà nàng bị đói, quả thực không thể tưởng tượng được!

Bây giờ nãi nãi càng hận không thể cho các nàng ăn cơm nữa, nhưng cũng không thể để bà như ý được.

Thích thị có chút giật mình, nhưng cũng không có nói gì, yên lặng sờ cái đầu nhỏ của Vương Phúc Nhi, cùng bọn nhỏ ăn cơm xong rồi đi ra ngoài. Nàng có thể chịu khổ, nhưng không thể làm cho bọn nhỏ cũng chịu khổ theo nàng, đối với hành vi tự mình giấu đồ ăn của bọn nhỏ ban đầu nàng còn răn dạy nhưng cho đến bây giờ thì không lên tiếng nữa.

Vương Phúc Nhi cảm thấy nương mình có tiến bộ rất lớn, về sau còn phải cố gắng nhiều.

Vương Phúc Nhi ăn xong nửa cái bánh ngô liền chuyển băng ghế nhỏ từ trong phòng bếp đến ngồi cạnh cửa canh chừng, miễn cho không cẩn thận có người phát hiện nói cho bà nội thì không tốt lắm. Dù sao nàng cũng còn nhỏ, ăn không bao nhiêu, buổi sáng còn ăn đào nữa.

Không thể không nói, chờ những người đó đều ăn xong rồi đến phiên mấy người Thích thị, còn thừa rất ít đồ ăn. Cũng may là đám người Vương Phúc Nhi đã có dự kiến trước, bằng không chỉ có thể chịu đói. Vương Đồng Tỏa lưu lại cuối cùng,  để dành một cái bánh ngô của ông cho Thích thị.

"Mẹ bọn nhỏ à, nhanh ăn đi, mấy ngày nay nương vì chuyện ruộng đất còn phải giao phó cùng với người ta, chờ thêm vài ngày nữa thì tốt rồi."

Thích thị vội vàng gật đầu, "Cha bọn nhỏ, buổi chiều ông ra ngoài sông bắt mấy con cá đi, tôi thấy mặt Phúc nhi gầy dơ xương rồi." Tiểu nữ nhi của mình trong nhà này là đứa nhỏ nhất, nhưng một chút cũng không được trưởng bối yêu thương, tuổi còn nhỏ, ăn không đủ no, chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp.

ược! Dù sao bây giờ lúa cũng cấy xong rồi, tôi đi bắt cá ngay đây." Vương Đồng Tỏa nói làm liền làm, nói qua với Vương Hữu Căn cha mình một câu, Vương Hữu Căn đồng ý, Triệu thị còn nói: “ Nước trong ruộng còn chưa có lấy đủ đấy, ngươi đi bắt cá cái gì, tiểu nha đầu lừa đảo, làm sao phải cầu kì như vậy, nấu cá còn phí củi lửa đấy."

Vương Thiết Tỏa nghe được, lập tức tiếp lời nói: "Nước trong ruộng con đi lấy, lấy xong rồi con đi kiếm ít củi về!"

Triệu thị bị chính con trai của mình chặn miệng, tức giận đến mức lập tức đi về phòng.

Vương Phúc Nhi cảm thấy nãi nãi nàng khẳng định tính giận bừng bừng, mỗi ngày không cãi nhau thì không vui, thật sự là làm khó cho người khác. Tuy vậy, cha nàng muốn đi bắt cá, buổi tối có thể ăn canh cá đấy, suy nghĩ một chút đã thèm chảy nước miếng rồi.


Hết chương 3.
Đăng nhận xét