>

6 thg 7, 2015

Hương tập nhân - Chương 2


Chương 2 : Trọng sinh


Edit: Coffemilk
Beta: Míp Choco

"Sắc Vi , Sắc Vi ." 

Là ai gọi cô?

"Sắc Vi ngoan, dậy uống thuốc nào."

Giọng nói này rất quen thuộc, rất thân thiết, là ai ? Là ai đang gọi cô?

Trong bóng đêm đột nhiên xuất hiện một luồng sáng, đắm mình trong luồng ánh sáng ấm áp, thật thoải mái. Cô dần dần mở đôi mắt nặng trịch , một bóng dáng mơ hồ xuất hiện trước mắt , dần dần trở nên rõ ràng .

"Con bé ngốc, mau dậy uống thuốc, lần sau không được tùy hứng như vậy . "

Trên mặt người phụ nữ mang theo thần sắc lo lắng , tay phải cầm cốc nước , trong lòng bàn tay trái có vài viên thuốc . Trái tim bỗng nhiên đập kịch liệt , hiện thực ác mộng xoẹt qua trong đầu , nhìn người phụ nữ  ôn nhu đứng trước mặt mình . Nước mắt tràn qua hốc mắt , thân thể không tự điều khiển được xông tới .

" Mẹ ... "

Hương vị quen thuộc tràn đầy trong lồng ngực , vui sướng như sóng triều đánh ập vào lòng cô , đây có phải là đang ở trong mơ không ?

Thẩm Khanh hơi kinh ngạc nhìn con gái đang ở trong lòng mình, ánh mắt hiện lên một tia cười , nha đầu ngốc , lần này xem ra đã làm con bé sợ hãi . Vỗ vỗ nhẹ vào lưng con gái , khéo léo oán trách nói :

"Haizz , lại còn làm nũng, mau dậy uống thuốc đi, biết sợ là tốt rồi, lần sau không được hồ nháo như vậy. "

Cố Sắc Vi ôm chặt lấy thắt lưng của Thẩm Khanh , thân thể kiềm chế không được run lên, trong miệng càng không ngừng nỉ non: "Mẹ, mẹ..."

"Ai." Thẩm Khanh trong lòng dâng lên một tia đau lòng . " Mẹ ở đây, đừng sợ đừng sợ."

Giọng nói quen thuộc , ấm áp ôm ấp, trời ạ, ngay cả chạm vào cảm giác đều như vậy chân thật ? Cố Sắc Vi kích động có chút không rõ đây là sự thật hay là mơ, chính là theo bản năng ôm chặt lấy thắt lưng, hấp thu ấm áp. Cô đã cô đơn rất lâu , bi thương rất lâu , thống khổ rất lâu , cho dù là trong mơ, cô tình nguyện cả đời đều không cần tỉnh...

"Đứa con gái ngốc, nhanh đem thuốc uống , rồi ngủ một giấc , rất nhanh sẽ tốt lên . "

Cố Sắc Vi chậm rãi ngẩng đầu, nhận lấy viên thuốc cùng cốc nước , đưa lên miệng uống , cảm giác đắng ngắt làm trong lòng bình tĩnh vài phần.

Đột nhiên cô cảm giác có chút không thích hợp, mẹ như thế nào trẻ hơn rất nhiều? Điều này không giống như là trong mơ, giống như thật sự bình thường. Đưa mắt nhìn một vòng, đây, đây không phải là  phòng ngủ của mình sao ? Đợi chút , cô không phải đã chết rồi sao?

Cảm giác đau đớn tê tâm phế liệt trước khi chết vẫn còn rất mới , gương mặt dữ tợn của Thẩm Văn San còn rõ ràng . Còn có Hà Dục , Trần Tư Ngưng đôi cẩu nam nữ , suy nghĩ dần dần thanh tĩnh , hàn ý trong lòng kết thành từng mảng , hận ý ngập trời như núi lửa chuẩn bị phun trào .

Tầm mắt dừng lại trên gương mặt quen thuộc của mẹ , hận ý trong lòng thu lại , chuyện gì đang xảy ra ? Cô làm sao có thể nhìn thấy người mẹ qua đời đã nhiều năm , nhưng sao cảm giác lại chân thực đến như vậy , chân thực đến mức làm cho nàng rơi lệ , hết thảy làm cho Sắc Vi cảm thấy mê hoặc .

" Tốt lắm , nghỉ ngơi thật tốt . Mẹ đi gọi điện cho Triệu lão sư xin cho con nghỉ học hai ngày , khỏe lại rồi đi học . " Thẩm Khanh vẫn chưa phát giác được Sắc Vi khác thường , sủng nịch vuốt ve mái tóc dài của Sắc Vi , cầm lấy cốc nước đứng dậy chuẩn bị rời đi .

Triệu lão sư ? Cố Sắc Vi trong lòng ngẩn ra . Theo bản năng , ôm thật chặt thắt lưng của Thẩm Khanh : " Mẹ , đừng đi ... "

"Con bé này , nếu bình thường cũng ngoan như hôm nay thì mẹ sao phải lo lắng nhiều như vậy . " Thẩm Khanh có chút bất đắc dĩ , chỉ chỉ cái trán của Sắc Vi . " Tốt lắm , đã lớn như vậy còn làm nũng , yên tâm chờ ba con trở lại , mẹ nhất định thay con cầu tình , để ba con hủy bỏ hình phạt cắt tiền tiêu vặt của con , được không ?”

 Quả nhiên , vẫn là một đứa nhỏ , mỗi lần gặp rắc rối sẽ dùng đến chiêu này . Sắc Vi nghe thấy vậy liền ngây dại , lúc này cửa phòng đột nhiên truyền đến vài tiếng vang nhỏ , cửa phòng mở ra một cô gái trẻ tuổi thoạt nhìn hiền lành chất phác bước vào

"Bà chủ , cô Trần đến chơi . "

 "Thật sao, A Hồng nhanh đi pha trà , tiếp đón thật tốt . Ôi , đầu óc của ta , thiếu chút đã quên mất " Thẩm Khanh nghe vậy , vui vẻ đứng lên , vuốt mái tóc dài của Sắc Vi

"Sắc Vi, dì Trần đến đây chơi , con không phải rất thích dì Trần sao ? Đã năm giờ rồi , vừa vặn mời dì Trần ở lại ăn cơm chiều . Con trước hết nghỉ ngơi một chút , đợi đến lúc ăn cơm , mẹ cho A Hồng lên gọi con xuống . "

Nói xong, hơi suy tư một chút rồi nói : " A Hồng, kêu phòng bếp chuẩn bị thêm vài món ."

A Hồng cười gật đầu trả lời rồi rời đi : " Vâng, bà chủ . "

Trong lúc này, Sắc Vi suy nghĩ đã hoàn toàn tỉnh táo , nhìn Thẩm Khanh vui vẻ giúp mình sửa lại góc chăn , sau đó nhẹ nhàng rời khỏi phòng . Chăn mềm mại , mang theo hương vị của mặt trời , nhìn chằm chằm lên trần nhà , trong đầu hiện lên vô số những đoạn ngắn .

Xốc mạnh chăn , rời khỏi giường , đôi chân trần bước trên tấm thảm mềm mại bước đến trước bàn trang điểm . Trong gương , hiện ra khuôn mặt non nớt , đôi mắt đen , to , tròn linh động , làn da trắng mịn , hồng hào , trên người mặc áo ngủ màu vàng nhạt che phủ cơ thể chưa phát triển hoàn toàn , mái tóc dài , đen nhánh mượt mà tỏa sáng . Đây là chính là cô , chính xác là cô trong thời gian mới lớn . Rốt cuộc , chuyện này là sao ?

Cô bất giác véo thật mạnh vào cánh tay " Đau ... " quả thực rất đau, đây không phải là mộng , đây là sự thật .

Cố Sắc Vi hoảng hốt , quay lại chạy đến bàn học , khởi động máy tính , nhìn ngày tháng trên máy tính , ngày 18 tháng 4 năm 2001 . Tâm thần chấn động , bên tai truyền đến tiếng cười vui vẻ của mẹ , Sắc Vi hoảng hốt đi đến bên của sổ , kéo mạnh rèm cửa ra. Ánh sáng tràn vào trong phòng , bên ngoài hiện ra hoa viên quen thuộc , con đường đá cuội , xích đu , hàng rào màu trắng cùng cánh cổng như ẩn như hiện .

Mười năm , cô trở lại mười năm trước sao ? Trí nhớ ùa về , hai bàn tay cuộn thành nắm đấm , Cố Sắc Vi không biết nên khóc hay nên cười bây giờ . Ông trời , đây có phải là người ban cho con hay không ? Ông trời , có phải người thấy con chết oan uổng , chết không cam lòng , nên người cho con cơ hội báo thù đúng không ?

"Ha ha ha ... "

Cố Sắc Vi đặt tay trước ngực , nước mắt rơi như mưa , trong miệng thoát ra tiếng cười : " Mình sống lại ... mình sống lại ... ha ha ha ... "

Đáy lòng dần dần dâng lên một ngọn lửa , Hà Dục , Thẩm Văn San, Trần Tư Ngưng các ngươi hãy đợi , ngay cả ông trời cũng thấy bất bình cho ta , cho ta một cơ hội sống lại . Các người hãy chờ , chờ tôi từng bước , từng bước tính sổ với các ngươi .

Dùng tay lau đi nước mắt , ánh mắt dần dần trở nên kiên định . Nếu đã quay trở lại , cô nhất định không để cho ai cướp đi những thứ vốn thuộc về cô , tuyệt đối không để cho ai làm tổn thương đến người thân của cô .

Cố Sắc Vi đang đắm chìm trong suy nghĩ , bỗng có tiếng đập cửa vang lên bên tai " Cô chủ , ông chủ đã về , nên xuống nhà dùng cơm thôi . "

A Hồng cười đi vào trong phòng , kinh ngạc nhìn thấy Sắc Vi đang đứng trước cửa sổ , lập tức oán trách nói " Cô chủ , cô không nghỉ ngơi nha " Vừa nói , vừa đi đến bên tủ quần áo lấy ra một bộ váy trắng , cười nói " Cô chủ , nhanh thay quần áo đi "

Sắc Vi đứng ở trước cửa sổ lẳng lặng nhìn A Hồng , không hề động. A Hồng kinh ngạc nhìn cô , vừa định mở miệng thì Sắc Vi liền đi đến bên giường cầm lấy váy , cười nhẹ : " Tốt , A Hồng, chị đi xuống giúp mẹ chuẩn bị đi . " Nói xong, xoay người bước vào phòng tắm, trong khoảng khắc ánh mắt trở nên lạnh như băng .

A Hồng là đồng hương của mẹ ,  mẹ từ chức về nhà sau đó liền giới thiệu chị ta ở lại đây. Bộ dạng thuần phác, tay chân lanh lẹ, tính tình dịu ngoan hơn nữa nói lại không nhiều lắm, mọi người đều thích chị ta, nhất là người mẹ thiện lương ôn nhu của cô, phi thường tín nhiệm chị ta .

Nhưng thật không ngờ một người tính tình dịu ngoan, nhìn như thành thật lại vì một hai vạn đồng tiền bán đứng mẹ, khi cha mẹ xảy ra hiểu lầm liền hung hăng ở miệng vết thương đâm thêm một nhát. Gián tiếp làm mất đi sự tin tưởng của cha mẹ dành cho nhau , rồi sau đó để cho Trần Lỵ Hoa thừa dịp nhảy vào, cho mẹ một kích trí mệnh.

Cố Sắc Vi chậm rãi nheo mắt lại, A Hồng, mặc kệ chị vì lý do gì, lúc này đây, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho chị.

Đổi quần áo xong ra khỏi phòng, đi đến hành lang liền nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng cười dùa . Sắc Vi đứng ở thang lầu tự trấn an bản thân ,hiện tại cô mới chỉ mười sáu tuổi, là cái tuổi thiên chân rực rỡ , vô tâm vô phế cười đùa .

Chậm rãi xuống lầu, tim đập càng thêm rất nhanh, phù phù... Phù phù... Phù phù...

"Ba ba..."

Trên sô pha kia, hình ảnh người đàn ông cao lớn anh tuấn thiếu chút nữa làm cho cô lại rơi lệ. Ba ba anh tuấn, mẹ thì xinh đẹp, trên mặt hai người lộ vẻ hạnh phúc  tươi cười sáng lạn, quả thực giống như bức họa tuyệt mỹ, đã bao nhiêu năm, cảnh tượng như vậy chỉ có ở trong mộng mới xuất hiện qua .

Thở sâu, tầm mắt vừa chuyển đến người phụ nữ mặc đồ màu hồng đang ngồi ở sô pha bên kia , dung mạo tinh xảo, dáng người khêu gợi, toàn thân tản ra sức quyến rũ của người phụ nữ thành thục, tựa như mật đào chín mọng .Thẩm Khanh cùng Trần Lỵ Hoa khí chất hoàn toàn là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, một người cao quý tao nhã, một người như hoa hồng ngọt ngào dụ hoặc, trước kia Sắc Vi cũng thấy kỳ quái, mẹ dịu dàng mềm mại như vậy làm sao có thể cùng Trần Lỵ Hoa diễm lệ quyến rũ trở thành bạn tốt ? Sự thật chứng minh, trên đời quả nhiên không có nhiều ngẫu nhiên.

"Ba mẹ." Cố Sắc Vi mang theo tươi cười sáng lạn bước nhanh đến đại sảnh ,lập tức đến bên cạnh cha mẹ ngồi vào giữa hai người , ôm lấy cánh tay của ba mẹ nở một nụ cười tươi , rồi mới quay đầu nhìn hướng Trần Lỵ Hoa, "Chào dì Trần."

Vừa nói vừa quan sát thấy ánh mắt Trần Lỵ Hoa còn chưa kịp thu hồi trên người ba , mơ ước chồng của bạn tốt, người phụ nữ này quả thực xấu xí làm cho người ta cảm thấy buồn nôn .

Trần Lỵ Hoa vẻ mặt vui sướng, "Sắc Vi, đã lâu không thấy, càng ngày càng xinh đẹp." Nói xong liền lấy từ trong xúi xách một hộp quà tinh xảo nói, " Dì lần này đi công tác ở  Nhật Bản , khi trở về có mua quà cho cháu, nhìn xem có thích hay không ? "

Đúng rồi, trước kia mỗi lần Trần Lỵ Hoa đến nhà cô , đều mang quà , trước kia chính mình mỗi lần đều rất chờ mong dì ta đến , mỗi lần đến liền nhất định mang quà mà cô thích .

Mỗi một món quà đều tinh xảo xinh đẹp, mỗi lần cô mang đến lớp học hoặc là ra ngoài, đều có thể khiến cho khác nữ sinh hâm mộ cùng ghen tị, mà chính mình tựa như một con khổng tước đắc ý , càng ngày càng thích Trần Lỵ Hoa.

Cho đến ba mẹ ly hôn, Trần Lỵ Hoa mới bại lộ í đồ, đối với mẹ con hai người trào phúng cỡ nào , lời nói ác độc, nếu không phải là do người phụ nữ này thiết kế phá hư thì gia đình cô sẽ hạnh phúc cỡ nào ? !

Càng nghĩ trong lòng càng hận, cô hận không thể xông lên hung hăng tát cho dì ta một cái bạt tai, nhưng là bây giờ còn chưa được. Cố Sắc Vi, bình tĩnh , không thể manh động , thời gian còn dài , nhất định có cơ hội cho dì ta đẹp mặt.

Sắc Vi vẻ mặt "Kinh hỉ" đứng dậy, "Thật vậy chăng?" Thẩm Khanh lập tức trách cứ cô, nhìn về phía Trần Lỵ Hoa,

"Lily, bạn như thế nào lại mua quà , con bé kia đều là bị bạn làm hư . " Trần Lỵ Hoa nhất thời hào phóng lắc đầu, "Ai, a Khanh, bạn sao lại nói như vậy , Sắc Vi gọi tớ một tiếng dì, dì thương cháu gái có vấn đề gì ?"

Nói xong càng thêm nhiệt tình dụ hoặc Cố Sắc Vi : " Sắc Vi, đừng để ý đến mẹ cháu , đến xem quà dì mua cho cháu nào . "

Đáy lòng hiện lên một tia chán ghét, Sắc Vi ra vẻ vô cùng thân thiết ngồi bên cạnh Trần Lỵ Hoa , tiếp nhận hộp quà trong tay dì ta liền vội vàng mở ra, rất nhanh, một cái kẹp tóc trân châu tinh xảo xuất hiện ở trong tầm mắt. Đáy mắt hiện lên giảo hoạt, tôi cũng không dễ thu mua như vậy...


Tươi cười trên mặt nhất thời thu lại, nhíu mày, đem hộp qua quăng lên bàn , khinh thường nói, "Ai, như thế nào là kẹp tóc trân châu a, hơn nữa viên trân châu còn nhỏ như vậy . Bạn học Trang Hạnh Nhi của con có một cái vòng cổ, trân châu trên đó còn lớn hơn , lại còn là trân châu đen nữa . Còn có, cô của Lâm Khả Khả lần trước đi công tác ở nước Mĩ trở về liền mua cho bạn ấy dây đeo tay kim cương Cartier . Kẹp tóc? Thời đại này còn ai dùng nữa chứ  ...".

Hết chương 2 ^^
Đăng nhận xét