>

1 thg 6, 2015

ĐCNT - Chương 34

Chương 34: Đồng gia từ hôn




Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ

Lúc này, một hàng sáu người cùng Mạt lão gia tử đã đến Đồng gia, vừa mới đến Đồng gia, Mạt lão gia tử cũng không hàm hồ, trực tiếp nói thẳng ý đồ đến: “Ta nói này Đồng huynh, không biết các ngươi


đây là ý tứ gì? Mấy ngày trước sai bà mối đến Mạt gia cầu thân, hai nhà đều đã trao đổi bát tự, cũng đã qua văn thư, coi như là đã định ra rồi, hiện tại các ngươi lại yêu cầu từ hôn, hơn nữa lý do từ hôn có lẽ là các ngươi đã tìm được người thích hợp hơn đi, hành động này của các ngươi chẳng phải là ức hiếp Mạt gia chúng ta không có người à?”


Phụ thân của Đồng Thịnh - Đồng Lượng nghe xong lời nói của Mạt lão gia tử, râu cá trê hướng lên trên vểnh vểnh lên, vẻ mặt bồi tội nói: “Ai, Mạt lão gia tử sao lại nói vậy, nhà chúng ta đây cũng là không có biện pháp, Từ Vân xem Đại sư kia nói bát tự của cô nương kia càng hợp với bát tự con ta, hơn nữa Thịnh nhi với vị cô nương kia nhất kiến chung tình, chuyện này Đồng gia chúng ta quả thật là xin lỗi Mạt gia các ngươi, cho nên lúc này ta nói lời xin lỗi với ngươi, xin lỗi Mạt lão gia tử huynh.”

“Nói lời xin lỗi liền xong việc? Vậy còn cần bổ khoái huyện nha làm gì? Chuyện này các ngươi có biết ảnh hưởng lớn như thế nào đến tiểu muội nhà ta không? Hiện tại nói lời xin lỗi là có thể đền bù?” Mạt Thắng Võ không vui trực tiếp nói.

Đồng Lượng bị Mạt Thắng Võ nói câu này, trên mặt một trận hồng một trận trắng, rất khó coi, nhưng vẫn cắn răng nhẫn nhịn, bồi tội nói: “Này Mạt lão gia tử huynh đệ , ta cũng muốn thực hiện hôn ước của hai nhà, nhưng mà không chịu nổi Thịnh nhi cùng vị cô nương kia nhất kiến chung tình, ta làm phụ thân cũng không nên chia rẽ uyên ương đúng không?”

“Ý của ngươi là Đồng Thịnh nhà ngươi cùng vị cô nương kia đã tự định chung thân rồi?” Trong mắt Mạt lão gia tử chợt lóe lên một tia u ám, híp mắt một cái, nói ra.

“Mạt lão gia tử nói lời ấy sai rồi, sao có thể nói là tự định chung thân chứ, Đồng gia chúng ta không phải muốn cầm văn thư đến nhà ngươi từ hôn sao?” Một vị phu nhân đi ra từ trong phòng nói, chỉ có điều vị phu nhân này vừa mở miệng đã đâm người Mạt gia một cái, các ngươi luôn miệng nói có ảnh hưởng, rõ ràng còn muốn con ta mang danh xấu tự định chung thân lên đầu, nghĩ thật tốt, hừ. Đồng Dương thị oán hận nghĩ.

Lời này của ta vừa nói ra, người Mạt gia tất nhiên là biết rõ ràng ý tứ trong lời nói, chẳng qua Mạt lão gia tử không dễ mở miệng phản bác, chỉ có thể mặt đỏ ngồi đó, trong mắt đã có vẻ phẫn nộ.

Bên kia Lâm thị nghe xong lời này, tự nhiên là không hài lòng rồi, Đồng gia các ngươi làm sai sự tình, rõ ràng còn nghĩ trước tiên lui hôn, nếu do Đồng gia các ngươi lui thân trước, người ta chỉ biết nói nhà gái không tốt, hoặc là thanh danh hay danh tiết của khuê nữ nhà gái có vấn đề, việc này đã nói lắm điều rồi, ngẫm lại Lâm thị liền sinh khí, vẻ mặt không sợ nói: “Ta nói thím này, lời này của ngươi không đúng rồi, việc từ hôn này sao có thể do Đồng gia các ngươi từ hôn trước được, muốn từ hôn cũng là Mạt gia chúng ta từ hôn Đồng gia các ngươi.”

“Nói bậy, Đồng gia chúng ta đã mang văn thư cùng với bát tự trả lại, chỉ có điều các ngươi không có đáp ứng, nhất định các ngươi nghĩ đến là vì đại gia nghiệp nhà chúng ta cho nên không nỡ bỏ ? Hừ, người cũng chính là như vậy, nhận không ra người tốt, chỉ cần cho chút thịt, là sẽ từ từ bò qua, thật là đê tiện.”

Này, Đồng gia các ngươi là đại gia nghiệp, tuy Mạt gia chúng ta so ra kém hơn, nhưng là chúng ta không có thèm, đừng tưởng rằng có chút tiền mà kiêu căng còn cùng cái nhị ngũ bát vạn (ngồi chém gió tự kỷ), coi chừng bị người ta nói là nhà giàu mới nổi, đại tẩu ngươi nói đúng không? Haha!” Lưu thị nhìn Đồng Dương thị như nhà giàu mới nổi, lạnh lùng cười, khinh thường nói.

“Đúng đấy, Mạt gia chúng ta không phải là người có tiền, nhưng mà tốt xấu gì chúng ta cũng có cốt khí, không giống người ta đến cốt khí cũng không có.” Lâm thị cùng Lưu thị kẻ xướng người họa, làm cho trên mặt Đồng Lượng lại là một trận hồng một trận xanh, hiển nhiên là bực bội không nhẹ, bất quá hắn coi như vẫn còn có lý trí, biết rõ chuyện này là do bọn hắn đã làm sai trước, cho nên vẫn nhịn được.

Quay đầu quát Dương thị: “Im ngay, cái bà nương ngươi ngu xuẩn này. Chuyện này vốn là Đồng gia chúng ta không phải, sao có thể nói người ta như vậy?” Sau đó đối với người Mạt gia chắp tay thở dài: “Mạt lão gia tử, thật là xin lỗi, bất quá việc hôn nhân của hai nhà thật sự là kết không được, cho nên... ngươi xem?”

Mạt lão gia tử cũng biết việc này Đồng Lượng còn có chưa nói xong là có ý gì, cười lạnh một tiếng, trầm giọng nói: “Ngươi cũng không cần nói nữa, ý tứ của Đồng gia các ngươi ta hiểu, nhưng nếu các ngươi lui thân trước, ta không đồng ý, muốn từ hôn, có thể, do Mạt gia chúng ta từ hôn trước.”

“Không được, dựa vào cái gì để Mạt gia các ngươi từ hôn trước? Chúng ta vừa rồi không có làm sự tình gì không đúng, đương gia, việc này nghe ta, muốn từ hôn nhất định phải là Đồng gia chúng ta từ hôn, nếu không thì không cần thương lượng.” Đồng Dương thị thái độ kiên quyết nói.

Mạt lão gia tử giận quá mà cười, không để ý đến Đồng Dương thị, trực tiếp hướng ánh mắt sang người Đồng Lượng, trầm giọng hỏi: “Ta nói Đồng lão gia cũng nghĩ như vậy hay sao? Hay là nói chuyện này cũng chỉ nghe lời một nữ nhân.”

Đồng Lượng nhìn ánh mắt Mạt lão gia tử nhìn về phía hắn, trong nội tâm bỗng có chút hoảng loạn, Mạt lão gia tử đang cười nhưng đáy mắt không có ý cười, ngược lại ánh mắt tràn đầy băng lãnh.

Bất quá hắn vẫn biết rõ đúng mực, dù sao cũng là nhà bọn hắn đuối lý, hôm nay cũng chỉ có xem người ta nói thế nào thôi, bèn vội vàng hỏi: “Mạt lão gia tử cho rằng việc này nên giải quyết như thế nào?”

“Chậc chậc, Đồng lão gia thật đúng là quý nhân hay quên, sự tình, phương pháp giải quyết chuyện này không phải chúng ta đều đã nói rồi sao?” Mạt Thắng Thiên cười lạnh nói, hừ, gừng càng già càng cay đúng là càng già càng lão luyện, muốn phương pháp khác cũng phải xem Mạt gia có đồng ý hay không.

Sắc mặt Đồng Lượng chợt khó nhìn, vốn còn tưởng nếu Mạt gia đồng ý từ hôn, như vậy đồ vật lúc đính hôn bọn hắn cũng không cần lấy lại, xem ra việc này Mạt gia không có dễ dàng bỏ qua như vậy, lúc này cần phải có đối sách rồi.

Tròng mắt xoay tròn, chợt lông mày nhảy lên, chủ ý đã có, ho khan một tiếng nói ra: “Mạt lão gia tử, các ngươi muốn từ hôn không phải là không được, muốn từ hôn như vậy phải lập tức đem vật phẩm lúc trước đính hôn chúng ta cho từng cái mang trả về, nếu không cái việc hôn nhân này chúng ta sẽ từ hôn Mạt gia các ngươi đấy, như thế nào?”

Lời này vừa nói ra, trừ Mạt lão gia tử, còn lại người Mạt gia ở đây đều trợn tròn mắt nhìn, Đồng Lượng này cũng quá hèn hạ, lúc đính hôn, cầm đến đều là chút đồ dùng, chuyện bây giờ đã qua lâu như vậy, cho dù đồng ý, trù tính những thứ này quay trở lại cũng cần phải có thời gian, hiện tại bọn hắn tại Đồng gia, làm gì có thời gian trù tính đồ vật đó? Mà Mạt lão gia tử thì hừ lạnh một tiếng, khá may rằng lúc ấy không có đem những vật đó dùng đi, mà cất giữ rất tốt, nếu không hôm nay sợ thật sự phải chịu thiệt ở chỗ này rồi.

Mà Đồng Dương thị đang lo lắng đương gia nhà mình sẽ đồng ý, chỉ có điều không nghĩ tới đương gia lại nói ra vấn đề như vậy, xem ra vẫn là đương gia tài giỏi, hừ, xem Đồng gia chúng ta làm thế nào thu thập các ngươi, nghĩ đấu cùng chúng ta, đừng nói cửa, mà ngay cả cửa sổ cũng không có đâu. Mạt gia bọn hắn nghèo như vậy, đưa đồ vật qua, đoán chừng đã sớm dùng rồi, trong thời gian ngắn như vậy, đừng nói là chuẩn bị, dù cho mượn cũng mượn không được, nghĩ từ hôn Đồng gia chúng ta trước, hừ, không chỉnh chết các ngươi ta không phải họ Dương.

Đồng Dương thị thấy người Mạt gia không lên tiếng, ý nghĩ trong lòng lại càng xác định, cố tình làm ra vẻ kinh ngạc nói: “Không phải Mạt gia các ngươi đã đem những đồ vật đó dùng hết rồi chứ?”


Hết chương 34.


Đăng nhận xét