>

1 thg 6, 2015

ĐCNT - Chương 33

Hôm nay là Quốc tế thiếu nhi, nhà mình sẽ tặng mọi người 2 chương để góp vui với các bạn nhỏ nhé...^^

Chương 33: Tiến hành từ hôn (2)



Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ


Trên mặt Mạt lão nhị lóe lên một tia không tự nhiên, ngượng ngùng nói: “ Nương, trước xin bớt giận, chúng con đi trên đường xảy ra chút chuyện, hơn nữa hiện tại vẫn còn chưa muộn, tất cả mọi người ăn xong chưa, nếu không bây giờ chúng ta chuẩn bị đi?”


Mạt lão nhị cũng cảm thấy hôm nay đã làm nhiều người tức giận rồi, cho nên hắn đành đùa giỡn chút ít rồi nói sang chuyện khác, hình như mọi người cũng không thèm để ý hắn, ai vẫn ăn của người ấy.

Trên mặt Mạt lão nhị có chút khó chịu, Lý thị thấy bộ dáng này, mọi người đối với bọn họ lại rõ ràng không lạnh không nhạt, trong nội tâm cũng phát hỏa, tuy nhiên hiện tại nàng cũng học được biết thu liễm, cho nên cũng không lộ ra cảm xúc gì?

Mạt lão gia tử thấy hai người Mạt lão nhị đứng bên cạnh, trên mặt tràn đầy xấu hổ, nhất thời thấy khí nóng xông lên, nén giận nói: “Còn làm cái gì vậy? Còn không nhanh chóng ra kia ngồi ăn, vẫn chờ người đến mời các ngươi à?”

“Ai, cám ơn cha, cám ơn nương!” Mạt lão nhị nghe được lời nói của lão gia tử, vẻ mặt lập tức tươi cười, vội vàng lôi kéo Lý thị an vị trước cái bàn có hai chỗ trống, mạnh mẽ ăn.

Mà bên kia , hai vợ chồng Mạt Thắng Minh vừa rời khỏi không bao lâu thì Tiêu Tiêu cũng tỉnh dậy. Tuy nhiên nàng cũng không có rời giường mà nhắm mắt lại, trong đầu còn đang suy nghĩ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhưng vì không có đầu mối cho nên khó tránh có chút đau đầu.

Nhưng trực giác của nàng cảm thấy chuyện này chắc chắn có quan hệ với mấy người phòng trên, nhưng phòng trên giờ còn ai? Không phải là Mạt lão gia tử, Vương thị cùng với tiểu cô chưa xuất giá sao? Xem ra chuyện này bởi vì tiểu cô đi, chỉ là rốt cuộc là chuyện gì chứ? Có thể làm cho Mạt lão gia tử gọi mấy anh em trong đêm lên phòng trên?

Hiện tại ở bên này Tiêu Tiêu nghĩ nát óc vẫn không nghĩ ra được, bên kia Mạt Huyên Huyên thì ngủ mơ mơ màng màng, chợt Tiêu Tiêu cảm thấy trên bụng mình bị một vật nặng đè lên, chợt mở hai mắt ra, hướng bụng nhìn xuống, liền thấy Mạt Huyên Huyên bên cạnh đã gác chân lên người nàng.

Tiêu Tiêu thấy tiểu nha đầu vẫn đang ngủ say, không có nổi giận đem chân muội ấy đẩy ra, mà nhẹ nhàng cầm lấy chân muội ấy để cách người mình, lại đem Mạt Huyên Huyên xê dịch từng chút một về phía giường trống bên cạnh.

Chợt Tiêu Tiêu hiện lên một ý niệm trong đầu, không thể nào?

Chẳng lẽ phòng trên là vì chuyện hôn nhân của tiểu cô nên mới kêu mấy anh em đi qua cả đêm? Tiêu Tiêu càng nghĩ càng thấy có khả năng đó, bởi vì vài ngày trước có nghe nói là tiểu cô đã đính hôn rồi, nhưng mà nếu đã đính hôn rồi, dựa theo thời gian mà bọn hắn tính toán thì hôn lễ cũng phải qua đầu mùa xuân sang năm ?

Tiêu Tiêu chỉ cảm thấy cái đầu nhỏ không đủ dùng, lắc đầu, ném đi những sự tình trong đầu, mặc kệ là bởi vì sự tình gì, chỉ cần có thể giải quyết thì không phải là đại sự gì.

Mà ở bên kia một nhà Mạt lão gia tử cũng đã ăn xong điểm tâm, đang chuẩn bị đi Đồng gia.

Đang chuẩn bị đi Mạt lão gia tử chợt nhớ ra chuyện gì đó, sau đó vội vàng triệu tập mọi người nói ra: “Chuyện này chúng ta cũng không cần nhiều người đi như vậy, tốt nhất là ta cùng mấy huynh đệ bọn hắn đi là được rồi, nữ nhân tốt nhất là ở nhà, miễn làm cho người ta nhìn thấy thì không tốt.”

Tất cả mọi người thấy nói cũng có đạo lý, nhiều người đi cũng không tốt lắm , đi nhiều quá ngược lại dễ hỏng chuyện, chỉ cần vài người đi đại diện là ổn, cho nên bọn họ cũng đồng ý để nữ nhân ở nhà.

Tuy nhiên Vương thị thì cau mày, sau đó trầm tư một lúc mới nói với Mạt lão gia tử: “Lão gia tử, việc này ta thấy phải có hai nữ nhân đi, nếu không bằng vào mấy người đại lão gia các người, thật sự là không xong.”

“Ah! Như thế nào?” Mạt lão gia tử vẫn không hiểu thấu ý tứ của Vương thị, trực tiếp hỏi.

Mọi người cũng biểu lộ nghi hoặc không thôi, thấy Mạt lão gia tử đã hỏi, liền hướng ánh mắt về phía Vương thị, cùng đợi Vương thị trả lời.

Vương thị nhìn biểu hiện của mọi người, bất đắc dĩ nói: “Lão gia tử, các ngươi đều là đại lão gia, hiện tại các ngươi đi Đng gia bọn hắn, mục đích của chúng ta là đem chuyện từ hôn nói cho rõ ràng, là chúng ta sẽ từ hôn trước, mà không phải là bọn họ từ hôn chúng ta. Nếu như nhà bọn hắn có người không chịu, vạn nhất tranh cãi ầm ĩ lên, mấy người đàn ông các người cũng tranh cãi nhao nhao lên sao?”

Mọi người đều cau mày suy tư một lúc, vẫn là lão tứ Mạt Thắng Thiên đầu óc xoay chuyển nhanh, thoáng cái đã hiểu được điều mấu chốt, ngữ điệu vui vẻ nói ra: “Nương có ý tứ là, để cho hai chị dâu đi theo để phòng ngừa vạn nhất, một khi ý kiến không hợp, người ta có nữ nhân ở nhà, hơn nữa việc này nữ nhân tranh cãi so với nam nhân còn lợi hại hơn, nếu như mấy đại lão gia chúng ta đi, ý kiến không hợp, nam nhân nhà người ta chắc chắn sẽ không nói, nhưng mà các nữ nhân sẽ trực tiếp cãi lộn, mấy đại lão gia chúng ta tranh cãi ầm ĩ cùng với các nàng cũng không hay, cho nên để cho đám chị dâu đến lúc đó đối phó nữ nhân bọn hắn là tốt rồi, đúng không, nương?”

Sau khi lão tứ Mạt Thắng Thiên phân tích, mọi người giật mình tỉnh ngộ, Mạt lão gia tử cũng khó được nở nụ cười, nói ra: “Biện pháp này rất tốt, vẫn là lão bà tử ngươi hiểu chuyện, nếu không người ta để nữ nhân đối phó mấy đại lão gia chúng ta, khẳng định là phải chịu thiệt.”

Bây giờ bọn hắn phòng ngừa chu đáo, tự nhiên nắm chắc lớn hơn, chẳng lẽ không làm hắn cao hứng sao? Biện pháp này vừa được mọi người hiểu rõ, sau đó liền chọn lựa hai người, đó chính là Lâm thị với Lưu thị vợ Mạt lão tam.

Về phần vì sao không có chọn Lý thị, chuyện này trong lòng mọi người đều hiểu rõ đấy, Lý thị người này bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, gia cảnh nhà người ta so với nhà mình tốt hơn, vạn nhất đào cái hố lại để cho Lý thị chui vào, với trí tuệ của Lý thị sợ một hồi thật sự sẽ chui vào, ngẫm lại để nàng ở nhà là tốt nhất.

Cũng chính là Vương thị phòng ngừa chu đáo, mới khiến cho đàn ông Mạt gia không có ăn thiệt thòi, nếu không thiếu chút nữa đã bị Đồng gia lừa, tuy nhiên đây là nói sau, tạm thời không đề cập tới.

Bất quá Lý thị cũng thấy mừng rỡ, nàng vốn dĩ không muốn đi, nếu muốn đi thì lúc nãy nàng đã không ở nhà trì hoãn thời gian tới nhà Mạt lão? Hiện tại mọi người bài trừ nàng vừa vặn hợp ý nàng.

Lý thị bên cạnh dương dương đắc ý, mà ánh mắt Vương thì đã sớm lưu lại trên người Lý thị, hiện tại thấy rõ vẻ mặt đắc ý trên mặt nàng, không tránh được tức giận. Trong nội tâm cũng không nén nổi oán giận, hừ, trước lưu ngươi trong chốc lát, đợi giải quyết xong chuyện này, ta nhất định sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của ta.

Ánh mắt âm ngoan dừng lại trên người Lý thị đã lâu, tuy nhiên Lý thị đang hãm trong sự tưởng tượng của chính mình nên cũng không có chú ý tới vẻ mặt của Vương thị, lúc này mới có chuyện sau này bị Vương thị chỉnh chết đi sống lại, đây là chuyện nói sau, tạm thời cũng không đề cập đến.

Lại nói lúc này bọn người Mạt lão gia tử đã chuẩn bị xong, cùng mấy người Vương thị chào hỏi xong thì ngồi vào xe trâu đi thuê, do Mạt Thắng Minh đánh xe, lúc này mới chậm rãi đi về phía Đng gia ở thôn bên cạnh.

Vương thị thấy xe trâu đã từ từ đi xa, lúc này mới đem ánh mắt quét tới quét lui qua hai người con dâu, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Lý thị, trầm giọng nói: “Các ngươi về sau đều chú ý một chút, đừng ở bên ngoài ném đi mặt mũi Mạt gia ta. Về sau nhớ rõ ràng cho ta, các ngươi gả đến Mạt gia ta thì chính là con dâu của Mạt gia, đừng có mà có những suy nghĩ không đứng đắn, nghe hiểu không?”

Điền thị đương nhiên là không dám làm trái ý tứ của bà bà, hơn nữa nàng cũng biết bà bà rõ ràng là giáo huấn hai người nhưng trên thực tế là đang châm biếm nhị tẩu Lý thị, mà nàng thì chỉ cần gật đầu đáp lại là được, những thứ khác nàng mặc kệ.

Lý thị nghe Vương bà bà nói những lời này, trong nội tâm hận ý đã sớm ngập trời rồi, nhưng mà bây giờ nàng đã hiểu được thu liễm, cho nên che giấu vô cùng tốt, vội vàng chứng tỏ tất nhiên là không rồi, sẽ không có lần sau, đợi lời nói này mới thấy sắc mặt Vương thị tốt một chút. Phất phất tay để cho hai nàng về nhà, lúc này tuy vội nhưng mà trong nhà còn có rất nhiều người phải sống, cũng không thể ngồi đây đợi tin tức, cái gì cũng không làm.



 Hết chương 33.

Đăng nhận xét