>

6 thg 5, 2015

Nông gia nữ - Chương 1

Đi qua cmt mấy dòng cho Tiểu Hạ có động lực, không ai quan tâm dễ nản a.

Chương 1: 
☆ Chúng ta cũng muốn ăn đào! 
( ta tự ghi chương, tác giả không chia)



Edit + Beta: Thiên Hạ

"Nhị tỷ, nhị tỷ! Leo xuống nhanh lên, bà nội đang đi về phía bên này đấy!" Vương Phúc Nhi một bên nhỏ giọng nói với nhị tỷ đang ở trên cây hái đến bất diệc nhạc hồ (quên trời quên đất), một bên vụng trộm nhìn bóng người ở xa xa đang đi tới. Trong lòng lại nghĩ, ánh mắt tiểu hài tử ở đây sáng như vậy, làm sao giống mình trước kia cận thị đến không thấy đường đi.


Người trên cây như quen việc rất nhanh hái được mấy trái đào, sau đó leo xuống khỏi cây, một tay ôm vạt áo chứa đầy quả đào, một tay kéo muội muội bỏ chạy.


"Nhị tỷ, tỷ chậm một chút, muội chạy theo không kịp!" Vương Phúc Nhi thở gấp nói, bị nhị tỷ Vương Hoa Nhi túm chạy một đoạn đường thật dài, bây giờ mới chậm rãi dừng lại.


Vương Hoa Nhi nhìn xem bốn phía không có ai, mới đặt mông ngồi dưới đất, nhìn thành quả lao động của chính mình, không khỏi đắc ý nở nụ cười.


"Phúc nhi, nhị tỷ tài giỏi không? Nói cho muội ăn đào liền có cho muội ăn này! Nhìn xem, hôm nay cho muội ăn no luôn!" Vương Hoa Nhi rất hưng phấn nói.


Vương Phúc Nhi giống như con gà con gật gật đầu, "Nhị tỷ, tỷ thật tốt!" Lại nói đến nếu không phải nơi này thiếu thốn nàng cũng sẽ không cần như thế này, tốt xấu  trước kia sơn trân hải vị nào mà mình không có ăn qua? Còn có một lần thấy thịt là ngán ăn không nổi, nhưng đến thời cổ đại này, gia đình nàng, đừng nói thịt, chính là vị của thịt cũng không có ngửi được , cả ngày ăn không đủ no còn không nói, còn phải bị bà nội trọng nam khinh nữ mắng chửi, có thứ gì tốt cũng không tới phiên tỷ muội của nàng.


Nói đến mấy quả đào này, vốn cây đào là của cả đại gia đình, hơn nữa Vương Phúc Nhi còn biết cây đào này là cha nàng ngày bé trồng, hàng năm đều kết thật nhiều trái , quả đào đỏ au nặng trĩu làm cho người ta nhìn mà thèm. Nhưng chính nàng, đại tỷ và nhị tỷ lại không được ăn , mà đường huynh, đường đệ còn có đường muội nhà Đại bá và Nhị bá đều có thể ăn.


Nguyên nhân chính là vì cha mẹ nàng không có sinh được con trai, chỉ sinh ba đứa nha đầu , bình thường bà nội luôn chỉ cây dâu mắng cây hòe, nói nương chỉ sinh ra thứ phải bồi thêm tiền, có cái gì ăn ngon đều không đến phiên nhà nàng.


Có sẵn ví dụ đi, trên cây quả đào chín có thể ăn, quanh năm suốt tháng ở nông thôn cũng không có gì ngon làm đồ ăn vặt, mọi người đều trông mong nhìn nó. Nhưng vị bà nội kia của Vương Phúc Nhi chỉ cho tứ thúc hái mười trái, rửa xong đưa cho đứa nhỏ nhà Đại bá và Nhị bá ăn, lúc ấy ba tỷ muội Vương Phúc Nhi chỉ có thể trông mong nhìn, nước miếng muốn chảy ra ngoài, cũng là bị con bà nó(nguyên văn) xem thường bị mắng đuổi ra ngoài. Vì thế, nương của Vương Phúc Nhi, Thích thị sau lưng vụng trộm lau nước mắt, cảm thấy bụng mình chịu thua kém, kết quả làm phiền hà đến nữ nhi nhà mình mà cha của Vương Phúc Nhi, Vương Đồng Tỏa nhíu chặt mày, nửa ngày cũng không nói lời nào.


Phía trên Vương Phúc Nhi còn có hai tỷ tỷ, đại tỷ Vương Cúc Nhi, nhị tỷ Vương Hoa Nhi. Đại tỷ Vương Cúc Nhi là người thành thật chịu khó, người nhỏ nhắn nhưng làm việc rất nhanh nhẹn, làm như vậy bà nội Vương Phúc Nhi Triệu thị vẫn chướng mắt, không phải vì Vương Cúc Nhi sinh ra không phải là tiểu tử sao? Nói cho cùng cũng là người, bồi thêm tiền thì sao, Vương Cúc Nhi đối với chuyện bị nhục mạ đều nơm nớp lo sợ , sau đó càng chịu khó làm thêm nhiều việc, hy vọng có thể làm cho bà nội mắng ít đi một chút, cũng đỡ khổ cho nương nàng, nhưng có khả năng này sao?

Mà nhị tỷ Vương Hoa Nhi của Vương Phúc Nhi thì hoàn toàn tương phản, tính cách mạnh mẽ, dám nói dám làm, vì thế không bị bà nội Triệu thị đánh mắng được, nhưng tính khí đó có khi làm bà nội Triệu thị tức đến hôn mê.

Đương nhiên hôn mê cũng là giả thôi, bởi vì cha của Vương Phúc Nhi sẽ răn dạy Vương Hoa Nhi. Vương Đồng Tỏa là một anh nông dân hiếu thuận thành thật, hơn nữa trong xương tuỷ phải cho rằng hiếu kính với trưởng bối , mặc kệ trưởng bối làm đúng hay sai. Vì thế, Vương Hoa Nhi ăn không ít đau khổ, nhưng vẫn không làm theo. 

Hơn nữa minh tranh ( công khai ) không được, chúng ta sẽ ám đấu (vụng trộm), đây không phải vì có một lần Vương Hoa Nhi bị kích thích thấy nhà mình đến quả đào cũng ăn không được, đã nghĩ biện pháp để tiểu muội Vương Phúc Nhi canh chừng, mà nàng lại vụng trộm lên cây hái được mười mấy quả đào, nhìn quả đào ở vạt áo, thỏa mãn nói không nên lời.


"Phúc nhi, thấy nhị tỷ được không?" Vương Hoa Nhi hỏi.


"Nhị tỷ tốt nhất !" Vương Phúc Nhi đang ăn đào, mơ hồ không rõ nói. Ăn ngon lại rất ngọt!

"Đúng vậy!" Vương Hoa Nhi cũng cầm một trái Đào đưa vào miệng "Phúc nhi, về sau nếu bà nội còn bất công như vậy, chúng ta sẽ làm như này. Nhị tỷ mới không sợ bà đâu!" Dựa vào cái gì đều là tôn tử tôn nữ đối đãi khác nhau như vậy!


"Nhị tỷ, chúng ta giữ lại vài quả, để dành cho đại tỷ đi, năm nay tỷ ấy còn chưa được ăn !" Vương Phúc Nhi đang ăn còn không quên đại tỷ Vương Cúc Nhi.

Mà đại tỷ quả thực là mẫu người chịu khó, Vương Phúc Nhi lần đầu tiên gặp qua tấm gương con gái cổ đại như tỷ nàng. Đương nhiên, còn có nương nàng Thích thị, nhưng vì sao càng là người như vậy, càng bị người bắt nạt chứ?


"Được, ta vốn chuẩn bị giữ lại cho đại tỷ, nhưng tính đại tỷ muội cũng biết, chỉ sợ tỷ ấy không dám ăn đâu." Đại tỷ nhát gan , nếu biết là nàng đi hái trộm, khẳng định sẽ bị hù chết, làm sao giống Phúc nhi lá gan lớn, một chút cũng không sợ hãi.


Vương Phúc Nhi cũng thấy có chút khó khăn, đại tỷ và cha mẹ nàng đều rất cứng nhắc, cũng rất nghe lời, bà nội Triệu thị nói cái gì đều nghe, không cho ăn đào sẽ không ăn, chẳng nghĩ đến các nàng có muốn ăn hay không. Nhưng không cho đại tỷ ăn, trong lòng hai người đều khổ sở, dựa vào cái gì đại tỷ tốt như vậy không được ăn đào chứ.


"Nhị tỷ, chúng ta lén lút gọi đại tỷ đến, sau đó để cho đại tỷ ăn?" Vương Phúc Nhi nói.


Ở bên ngoài, đại tỷ hẳn là không có sợ hãi nhiều như vậy , Vương Hoa Nhi cũng hiểu được chủ ý này không sai, vì thế để Vương Phúc Nhi trông chừng mấy quả đào còn lại, nàng về nhà kêu đại tỷ đến.


"Nhị tỷ, tỷ nói với đại tỷ là muội đã xảy ra chuyện, tỷ ấy chắc chắn sẽ đến." Vương Phúc Nhi thêm vào một câu.


"Quỷ nha đầu muội, ngay cả gặp chuyện không may của bản thân cũng nói ra được, còn không sợ đại tỷ lo lắng à, nói không chừng sẽ nói cho cha mẹ biết đấy!"


"Hắc hắc, nhị tỷ, hay tỷ nói muội ở bên ngoài gặp rắc rối, không dám về nhà, khẳng định đại tỷ sẽ vụng chạy trộm đến." Nhất định sẽ không nói cho những người khác biết, nếu không đến lúc đó chính mình sẽ bị đánh, mà đại tỷ không muốn nàng bị đánh đâu.


Vương Hoa Nhi niết khuôn mặt của tiểu muội " Để tỷ đi nói, một mình muội ở trong này cũng không nên chạy loạn, nếu không sẽ có tên ăn mày lại đây lừa muội đi đấy." Nhị tỷ thích nhất hù dọa người khác, Vương Phúc Nhi tránh thoát bàn tay của nhị tỷ, vì sao cứ thích niết mặt mình chứ?


Nói đến Vương Phúc Nhi thật đúng là một con nhóc, tóc vàng vàng vừa thấy là biết thiếu dinh dưỡng. Năm nay nàng cũng đã năm tuổi, trên đầu búi hai búi tóc nhỏ, trên người mặc quần áo làm từ vải thô, đôi mắt to lúng liếng, nhìn rất có tinh thần ,làn da trên mặt tiểu hài tử trắng nộn , cho nên mọi người đều thích niết mặt. Vương Phúc Nhi tự cho là đúng nghĩ.


Không khí nông thôn cổ đại rất tốt , luôn mang theo một cỗ không khí thoải mái. Nếu mỗi ngày có thể ăn no thì tốt rồi! Mỗi ngày được ăn no mới là quan trọng nhất.


Vương Cúc Nhi nghe Vương Hoa Nhi nói xong , cũng bất chấp vội vàng đi theo Vương Hoa Nhi, nhìn thấy được Vương Phúc Nhi cao thấp kiểm tra một lần, "Phúc nhi, muội có sao không?"


"Tỷ! Phúc nhi không có chuyện gì, bọn muội hái được mấy quả đào, để dành cho tỷ ăn đấy!"


Vương Phúc Nhi cũng chớp ánh mắt gật đầu với Vương Cúc Nhi. Vương Cúc Nhi nhìn Vương Phúc Nhi đưa đào cho mình, đôi mắt có chút hồng, nhưng nàng không thể không hỏi tiếp "Bọn muội nói cho tỷ biết, đào này làm sao mà có? Đi hái trộm đào thì tỷ sẽ tức giận đấy!"

"Đại tỷ, không phải trộm đâu!" Vương Phúc Nhi mở miệng cam đoan.


Vương Hoa Nhi cũng nói: "Tỷ còn không tin bọn muội à. Muội và Phúc nhi là dạng người gì, tỷ không biết sao? Tỷ yên tâm đi, đây là muội hái ở trên cây xuống, cam đoan không thành vấn đề!"


Không nghĩ tới Vương Cúc Nhi nghe xong lời này, lập tức kích động đứng lên, "Hoa nhi, Phúc nhi, bà nội biết sẽ tức giận!"


Vương Hoa Nhi không phục nói: "Tỷ, bà nội đều để cho cháu trai cháu gái khác ăn, nhưng không bao giờ cho ba người chúng ta, dựa vào cái gì chứ, cây kia là do cha trồng mà!"


"Nhưng đó là bà nội của chúng ta." Vương Cúc Nhi không có khí thế nói.


Vương Hoa Nhi cho Vương Phúc Nhi một cái biểu tình ta đoán đúng rồi, Vương Phúc Nhi nói: "Đại tỷ, dù sao cũng đã hái đào rồi, nếu không ăn cũng lãng phí. Nếu cầm sang nhà lớn , chắc chắn bà nội sẽ biết là chúng ta làm, đến lúc đó muội và nhị tỷ sẽ bị ăn đòn đấy. Đại tỷ, bà nội đánh rất đau!"


Vương Phúc Nhi đáng thương hề hề nhìn đại tỷ nàng, một đôi mắt to làm cho người ta nhìn thấy đều không đành lòng cự tuyệt.


"Nhưng mà..." Vương Cúc Nhi còn đang do dự, Vương Hoa Nhi nói: "Không nhưng nhị gì cả, nếu tỷ không ăn, muội sẽ ném đào đi. Dù sao cũng không thể để cho mấy người trong nhà biết, tỷ ăn hay là không ăn?"

Vương Cúc Nhi đưa tay ngăn cản, "Tỷ ăn, tỷ ăn còn không được sao, Hoa nhi, tính tình muội nóng nảy nên sửa lại đi, nếu không sẽ chịu thiệt đấy."


Vương Phúc Nhi đưa cho Vương Cúc Nhi một quả đào to, "Đại tỷ, ngọt lắm, còn có mấy trái nữa, hôm nay tỷ được ăn no luôn!"


Vương Cúc Nhi ăn, cảm thấy rất ngọt,bao lâu rồi nàng không có ăn qua đồ ngon như vậy? Vương Cúc Nhi cảm thấy cả đời này đều sẽ không quên hương vị hôm nay.



Hết chương 1.
Đăng nhận xét