>

28 thg 5, 2015

ĐCNT- Chương 31

Chương 31: Từ hôn?


Edit: Dứa Dứa
Beta: Thiên Hạ
Mạt Thắng Minh cùng Lâm thị liếc nhìn nhau, phòng chính tìm bọn họ làm gì? Họ nhớ rõ gần đây nhất không có chuyện gì xảy ra, phòng chính sao tìm tới bọn họ rồi?
Tiêu Tiêu không ngừng nghi hoặc, trực tiếp hỏi: "Huyên Huyên, gia gia nãi nãi chỉ gọi nhà chúng ta sao?"
"Không có, gia gia nãi nãi cũng gọi những người khác, nói là tất cả mấy nhà đều đi, cha, đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Ai, chúng ta cũng không biết, đi về ăn cơm trước rồi nói sau."
Cước bộ của Mạt Thắng Minh cùng Lâm thị đi về nhà nhanh hơn, trong nhà Mạt Dao Dao đã làm xong cơm, bọn họ chỉ tùy tiện ăn một ít, liền nói đã ăn no, thay đổi quần áo sạch sẽ rồi chuẩn bị đi lên trên phòng chính.
"Cha, nương, mọi người..., mọi người nhớ đi sớm rồi trở về." Vốn Tiêu Tiêu muốn nói cho bọn họ nên cẩn thận, nếu như nói ra lời này, sợ trong lòng Mạt Thắng Minh cũng không thoải mái. Dù sao cũng là cha mẹ ruột của ông, chẳng lẽ còn hại ông hay sao, nếu như bị người ta nghe thấy lời này, chỉ biết nói Tiêu Tiêu đang châm ngòi quan hệ phụ (mẫu) tử bọn họ, cho nên lời Tiêu Tiêu muốn nói đến bên miệng mới có thể đem nguyên văn sửa lại.
Mạt Thắng Minh và Lâm thị cười cười, vuốt ve đầu Tiêu Tiêu một chút, sau đó đi tới phòng chính. Nhưng mà trong lòng Tiêu Tiêu vẫn có chút lo lắng, bởi vì nếu phòng chính không có chuyện đại sự gì chắc chắn sẽ không gọi bọn họ đi. Rốt cuộc đây là phát sinh chuyện gì chứ?
Phòng chính hôm nay đều là người lớn trong nhà, huynh đệ chị em dâu cộng thêm vợ chồng  Mạt lão gia tử cùng với cô nhỏ của Tiêu Tiêu chưa xuất giá cũng ở đó. Mọi người đều ngồi trong nhà chính nhưng không nói chuyện, không khí rõ ràng ngưng trọng, Vương thị ngồi trên ghế, trên mặt là  một mảnh xanh mét, nhìn rất dọa người, chẳng qua Lý thị ngồi ở ghế dưới, trong mắt thì lóe lên một tia sung sướng khi người khác gặp họa, nhưng lại không có người phát hiện ra mà thôi.
"Các ngươi nói xem, việc này nên làm sao bây giờ?" Trầm ngâm đã lâu, Mạt lão gia tử rốt cuộc mở miệng hỏi một câu.
"Việc này có cái gì phải hỏi, trực tiếp đi tìm bọn họ, xem bọn hắn còn có cái gì để nói." Mạt Thắng Võ tính khí nóng nảy cả giận nói.
"Không được, Tam ca, việc này không thể làm như vậy? Bằng không về sau muội muội làm sao gả cho người ta?" Mạt Thắng An ngăn cản.
"Vậy ngươi nói giờ phải làm thế nào? Thế này cũng không được, kia cũng không  xong, bây giờ còn có biện pháp gì khác? " Mạt Thắng Võ bị làm cho tức giận, nói chuyện cũng sặc một cỗ hỏa khí.
Nhưng mà lúc này ngồi ở đây, hiện tại ngoại trừ hai người Vương thị với Mạt Tiểu Cúc đang thương tâm, cũng chỉ có hai vợ chồng Mạt Thắng Minh giống như  hai vị hòa thượng không hiểu chuyện gì, mà những người khác đều là nộ khí lan tràn.
 May mắn những người trung gian cũng có người lý trí. Giống như Mạt Thắng Thiên, tuy rằng trong lòng hắn cũng là hỏa khí, nhưng chuyện này không thể chỉ dựa vào phẫn nộ thì có thể giải quyết, cần phải bàn bạc kỹ hơn. Cho nên Mạt Thắng Thiên bình tĩnh nhìn Mạc lão gia nói: "Cha, rốt cuộc Đổng gia này nói như thế nào?"
Mạt lão gia tử vừa nghe tiểu nhi tử hỏi, đang chuẩn bị nói chuyện liền bị Lâm thị cắt đứt, "Cha, rốt cuộc chuyện này là sao mà khiến tất cả mọi người đều phẫn nộ như vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"
Mạc lão gia tử có chút ảo não, hắn gọi mọi người đến, nói chuyện đó khi vợ chồng Mạt Thắng Minh còn chưa tới, cho nên bọn họ không biết đã xảy ra chuện gì là bình thường. Ho khan một tiếng, mới từ từ nói tới chuyện đã xảy ra.
Nguyên nhân là mười ngày trước, có người tới cửa để cầu thân, người cầu hôn là người ở gần trong thôn, cũng tương đối giàu có, mà đối tượng bị cầu hôn là con gái yêu của nhà Mạt lão gia tử Mạt Tiểu Cúc, lúc ấy Mạt lão gia tử cùng Vương thị  chưa có đồng  ý, mà nói cho hai ngày suy xét, cũng trong hai ngày này bọn họ vụng trộm hỏi một chút về nam nhân ở thôn phía Nam đó.
Hàng xóm ở thôn chung quanh đều nói gia đình này tốt vô cùng,  hiện tại trong thôn bọn họ cũng là một nhà có thanh danh, mọi người đối với hắn đều là khen ngợi, hơn nữa lại vui vẻ với mọi người, toàn gia ở trong thôn uy vọng cũng thật lớn, hơn nữa người này lại là một tú tài.
Các thôn chung quanh có rất ít người thi đậu tú tài, hiện tại hắn có thể thi đậu tú tài, tương lai nói không chừng còn có thể lên chức, không đến vài ngày điều tra xong gọi bà mối cầu hôn lần trước tìm trở về, ngỏ ý rằng bọn họ đồng ý việc hôn nhân này.
 Chỉ là không nghĩ đến chiều hôm qua gia nhân Đồng  gia lại đây nói muốn hủy bỏ chuyện hôn sự, nguyên nhân là bọn họ đã tìm được người tốt hơn, cho nên yêu cầu hủy bỏ hôn sự của hai nhà.
Lời này vừa  nói ra, Vương thị bị làm cho tức quá ngất xỉu, Mạc lão gia tử cũng khí xanh cả mặt, Mạc Tiểu Cúc càng không cần phải nói, vốn cho rằng có thể sắp lấy chồng, không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện như vậy. Lại nói Đồng gia đến đây yêu cầu từ hôn, bất kể nguyên nhân gì nhưng người khác sẽ luôn xem vấn đề là ở nữ nhân, sẽ ảnh hưởng tới khuê danh của nàng, tương lai có người tới cửa cầu hôn hay không đều là một vấn đề.
Mạc lão gia tử đem tin báo cho mọi người biết để mọi người cùng tề tựu nên mới có hôm nay. Xem có biện pháp gì giải quyết chuyện này không? Chỉ là sắc mặt mọi người thật sự rất khó coi.
Mạc Thắng Minh cùng Lâm thị nghe xong chân tướng, trong lòng cũng ức chế không được lửa giận, giờ trong lòng Lâm thị nghĩ, chị em dâu ắt sẽ có hiềm khích, đây là chuyện bình thường. Trong nhà ắt sẽ có va chạm ma sát, nhưng nàng gả đến Mạc gia lâu như vậy, mặc dù có lúc càn quấy không nói đạo lý, nhưng em gái chồng tính tình cùng tính cách đều là tốt không thể tốt hơn, dựa vào cái gì mà bị người ta sỉ nhục như thế?
Lâm thị càng nghĩ càng giận, "Ba" một tiếng, làm kinh hách đến mọi người trong phòng, trân trân ngẩng đầu nhìn nàng. Lúc này nàng không nhận thấy tầm mắt của bọn họ dừng lại trên người mình, mà trực tiếp tức giận nói: "Đồng gia hắn dựa vào cái gì muốn xin từ hôn? Rõ ràng là bọn họ không phải, lúc trước cùng chúng ta định hôn ước, nay bởi vì có nhân duyên tốt hơn liền yêu cầu từ hôn, nào có chuyện dễ dàng như vậy? Là khi dễ Mạc gia chúng ta, không xem ai ra gì sao?"
Lời này của Lâm thị vừa nói ra ngược lại rất đúng ý mọi người trừ Lý thị, mọi người đều tán thành, trong lòng Vương thị ngược lại cũng có được chút an ủi. Tuy rằng các con đều nói những lời này, nhưng mà vài người con dâu của bà mặt khác không có tỏ vẻ gì, cũng chỉ có Đại tức phụ Lâm thị bất bình cho Mạc gia bọn họ, ngẫm lại thái độ chính mình trước kia đối đãi với nhà bọn họ không tốt. Vương thị nhất thời áy náy cũng là hối hận, đây hết thảy còn kịp, để giải quyết xong chuyện này, chính mình muốn bồi thường bọn họ.
"Đúng, đại tẩu nói những lời này rất có lý, sáng sớm ngày mai chúng ta liền đến nhà bọn họ, hỏi bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì, cho dù muốn từ hôn thì cũng phải do bên nhà nữ chúng ta nhắc tới. Bọn họ dựa vào cái gì khiến người ta nhắc tới sai lầm, tiểu muội nhà ta lại không phải không ai thèm lấy, thế gian còn rất nhiều nam nhi tốt, chẳng lẽ không gả cho Đồng gia hắn thì không thành?" Vốn đang giữ được chút bình tĩnh nhưng lần này Mạc Thắng Thiên bị "Lời nói hùng hồn" của Lâm thị kích thích, cũng phụ họa nói theo.
Lý thị khinh thường bĩu môi, khí đạo u ám nói: "Mạc gia chúng ta tuy có người, nhưng người ta muốn từ hôn, sợ là người ta cũng đã có cách đối phó rồi. Hơn nữa bây giờ người ta từ hôn, chúng ta dựa vào cái gì tìm mà tìm tới cửa? "
"Im miệng, vợ nhà lão nhị, ngươi không nói lời nào không ai bảo ngươi câm, chuyện này theo ngươi nói chẳng lẽ vẫn là sai lầm từ nhà của chúng ta?" Mạc lão gia tử vừa nghe lời này của Lý thị thì không bớt lo chút nào, tức giận vểnh râu. Còn Vương thị khi nghe được lời nói của Lâm thị trong  lòng vẫn có đôi chút vui mừng, nhưng vẫn chưa tới một lát liền bị lời nói của Lý thị dập tắt, vẻ mặt xanh mét nhìn chằm chằm Lý thị, như muốn ăn tươi nuốt sống Lý thị. Mà mọi người trong Mạc giai cũng không khá hơn chút nào, nhìn chằm chằm những lời nói ngu xuẩn của Lý thị.
Nghĩ đến dù tính tình có tốt tới đâu chỉ sợ cũng bị những lời này của Lý thị làm cho bực mình, huống chi đây là tình huống khiến toàn bộ người trong Mạc gia oán giận.
"Cha, đừng để ý người đàn bà ngu ngốc này, chúng ta bây giờ nên nghĩ xem cần làm cái gì, hay ngày mai chúng ta tới nhà họ yêu cầu bọn họ tiếp tục hôn ước, xong bên này chúng ta sẽ từ hôn?" Mạc Thắng Văn thấy phụ nhân nhà mình nói như đổ thêm dầu vào lửa, liền hận không thể đánh chết Lý thị. Trải qua gia pháp lần trước, Mạc Thắng Văn đã từ từ không sợ Lý thị nữa, ngược lại còn đem Lý thị chỉnh cho thực thảm. Hiện tại mặc kệ những việc này, trước tiên phải giải quyết chuyện của Tiểu muội rồi mới giáo huấn lại người đàn bà ngu ngốc kia cũng không muộn.
Mạc lão gia tử vừa nghe lời này, trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Lão đại, ngươi nói xem nên làm như thế nào?"
Mạc Thắng Minh cau mày suy nghĩ trong chốc lát, mới trầm giọng nói: "Cha, con cảm thấy chuyện này chúng ta chỉ có một lựa chọn, chúng ta chỉ có thể tới nhà người ta đi từ hôn".
 Hết chương 31.


Đăng nhận xét