>

24 thg 2, 2016

Địa chủ nông thôn - Chương 47


Chương 47: Hạt tiêu xuất hiện!!!







Edit + Beta: Thiên Hạ



Mạc Thắng Minh biết rõ mẹ của mình giận dỗi, nhanh chóng giải thích: "Nương, kỳ thật chúng ta chỉ là mua một ít đường, còn lại nguyên liệu đều hái được trên núi đấy."

Sợ mấy người không tin, vội vàng lấy ra sáu trái đào tươi, chỉ vào đó nói: "Chính là dùng cái này, mấy quả đào này là do tụi nhỏ vào trong núi tìm đồ ăn vặt mà tìm được đấy, cho nên con mới làm mấy thứ này."


Mạc lão gia tử tuy rằng không nói lời nào, nhưng trong lòng hắn cũng có chút tức giận, hiện tại vừa nghe Mạc Thắng Minh giải thích, nguyên lai nguyên liệu cũng không quý, huống hồ cũng không có đầu nhập bao nhiêu tiền vốn, tâm cũng buông xuống mà cầm lấy ăn thử.

 Mấy thứ này còn tốt hơn loại được bán ở trấn trên, lúc trước từng có người cho hắn nếm qua, hiện tại so sánh với loại của nhà lão đại làm thật là một trời một vực, nếu đem lên trấn trên đi bán, còn không biết có thể kiếm được bao nhiêu tiền đâu?!

Lão cũng nghĩ ra điều này không lẽ nhà lão đại lại không nghĩ tới? Bèn vội vàng nói: "Mấy thứ này các con mang đi bán chắc sẽ kiếm được một khoảng lớn."

Vương thị nghe xong cũng nghĩ đến mấy cái này ăn rất ngon trên trấn cũng không có, nếu nhà lão đại lấy cái này đi bán, không chừng có thể bán được một khoản lớn, vì vậy bà cũng có biểu tình nghi vấn nhìn hắn.


"Cha, chúng ta cũng có ý nghĩ này, hiện tại chẳng qua là vừa mới làm được, cho nên đưa cho mọi người trong nhà nếm thử, nếu là làm không ngon sẽ cải thiện làm lại."

"Ân, thứ này của các con còn ngon hơn ở trấn trên, cha nghĩ có thể đem bán." Mạc lão gia tử nói mà ý cười đầy trong mắt.


Nhà lão đại là biết lễ tiết, nếu đổi lại là mấy đứa con dâu khác, sợ là ngay cả xem cũng không thể xem được, trong lòng hơi hơi thở dài, nếu tất cả đều giống con dâu nhà lão đại, trong nhà còn sợ gì mà không thịnh vượng đây?! Chỉ là các nàng đều là ánh mắt thiển cận, ai.

"Chính là, đại ca, nếu có thể, ta còn thật muốn đến nhà huynh xem một chút." Một bên Mạc Tiểu Cúc nửa đùa, nửa thật nói.

"Nha đầu ngốc, có cái gì mà không được, muội muốn đi thì đi, đại ca cũng sẽ không cản muội bước vào cửa nhà ta, đại tẩu của muội lại càng không làm vậy, chẳng lẽ muội còn không biết đại tẩu của muội là người như thế nào sao?" Mạc Thắng Minh cười nói.


"Người ta đùa một chút thôi mà, cứ làm như thật, đại ca thật sự vui đùa một chút cũng không biết." Mạc Tiểu Cúc hơi chu miệng, giả bộ hờn giận nói.


"Ha ha..."


Bị nàng chọc cười, trong phòng không khí ngược lại được thả lỏng, bất quá Vương thị trong lòng vẫn là có chút nghi vấn khó hiểu, "Lão đại, nghe ý tứ cha con, các con là đi bán đồ ăn tại trấn trên?"


Mạc Thắng Minh cũng không tính toán gạt mẹ của mình, liền gật gật đầu, "Đúng vậy, chúng con hiện tại bán chỉ có mỳ lạnh, hơn nữa mỗi ngày rất sớm đều muốn bán sạch."


Vương thị vừa nghe liền hỏi, "Vậy con cùng con dâu đi trấn trên, hài tử ở nhà ai chiếu cố? Chẳng lẽ để cho bọn nhỏ một mình ở nhà?!"


Mạc Thắng Minh thành thành thật thật gật đầu, chợt thấy sắc mặt Vương thị chậm rãi trầm xuống, trong lòng nói một tiếng không tốt, vội vàng bổ cứu nói: "Kỳ thật bọn nhỏ đã có thể tự chăm sóc bản thân, hiện tại mỗi ngày không có việc gì đều sẽ làm một chút đồ ăn mới, để ngày hôm sau con cùng Hà Hoa (Lâm thị) đi trấn trên bán, bán được giá rất tốt."


Sắc mặt Vương thị tuy rằng tốt hơn một chút, nhưng vẫn không tốt hơn bao nhiêu, bất mãn nói: "Các con không thời gian chiếu cố bọn chúng, có thể cho bọn chúng đến chỗ ta, ta là nãi nãi bọn nhỏ, chẳng lẽ các con còn có cái gì không yên lòng?"


"Nương, không phải không yên lòng, mà là bọn nhỏ luôn có thể tự chăm sóc mình rất tốt, cho nên chúng con mới yên tâm để bọn nhỏ ở nhà, nhưng mà cũng sẽ có một trong hai đứa Vân Thiên và Vân Phong ở nhà, trên cơ bản là sẽ không có chuyện gì xảy ra."


"Ai, các con nói là nói như vậy, nhưng Tiêu Tiêu cùng Huyên Huyên còn nhỏ, các con cũng yên tâm sao?"


"Nương, Tiêu Tiêu cùng Huyên Huyên ngoan lắm, có cái gì không yên lòng được đây?"


"Được rồi, được rồi, con cũng đã làm phụ thân, chỉ là nếu bận rộn quá có thể để bọn Tiêu Tiêu đến chỗ ta, tuy rằng nương già rồi, nhưng chiếu cố vài tiểu hài tử thì vẫn làm được." Vương thị cảm khái, thời gian nhoáng lên một cái, chính con mình đều làm phụ thân người ta, mà bà cũng già đi, trong lòng thật đúng là có một phen tư vị khác.


"Vâng, cám ơn nương. Trong nhà còn muốn tiếp tục làm mứt hoa quả, cho nên con phải đi về đây." Mạc Thắng Minh nói rõ.


"Ừ, nhà con cũng muốn đưa Thiên ca nhi và Phong ca nhi đến trường học, hiện tại kiếm tiền là hàng đầu." Mạc lão gia tử xua xua tay nói, một bên Vương thị cũng tán đồng gật gật đầu.


Được cho phép, Mạc Thắng Minh cầm giỏ trúc chuẩn bị đi về, "Lão đại, đợi đã, trong nhà có mấy món, con cầm về ăn đi." Vương thị nhớ tới trong nhà còn có chút đồ ăn, gọi Mạc Thắng Minh lại, liền chuẩn bị để cho Mạc Thắng Minh mang một chút trở về.


"Nương, người để lại cho người cùng cha ăn đi, trong nhà con cũng còn."


"Nói cái gì, cho con chút đồ ăn còn không được sao." Vương thị vừa nói vừa kêu Mạc Tiểu Cúc đến phòng bếp cầm một chút đậu đen, cùng một ít rau dền của bên Hứa gia cho, bỏ vào trong giỏ trúc của Mạc Thắng Minh, cho hắn mang về.


Mạc Thắng Minh cũng từ chối một chút rồi nhận lấy, cảm ơn Vương thị rồi đi về.


Về nhà, đưa giỏ trúc cho Lâm thị, Lâm thị giận lẫy nói vài câu, "Chàng cũng thật là , cha mẹ có được mấy món này cũng không dễ dàng, chàng thì tốt rồi, nói lấy liền lấy, cũng không có chút ngượng ngùng nào."


Mạc Thắng Minh nhìn Lâm thị ngốc ngốc nở nụ cười. Lâm thị nhịn không được trừng mắt nhìn hắn một cái, không để ý tới hắn, thế này mới lại đi làm chuyện khác. Cả nhà Tiêu Tiêu đem số đào còn lại xử lý thật tốt sau đó dựa theo cách làm trước đó đem số đào chế biến thành mứt hoa quả. Mọi người làm xong ai cũng mệt đều trực tiếp ngồi xuống hoặc nằm ì trên giường. Lâm thị thấy mà đau lòng, buổi tối muốn làm mấy món thật ngon để khao mấy huynh muội.


Ước chừng chạng vạng, Lâm thị cũng làm xong đồ ăn, có rau trộn với khoai tây cắt sợi, rau xào với đậu đen, cùng một nồi cơm rang. Buổi chiều nàng còn đến chỗ Hồ lão hán ở đầu thôn mua chút thịt, hạt tiêu trong nhà cũng kết quả, Lâm thị thừa cơ hái được một chút, dựa theo cách Tiêu Tiêu nói, làm thịt nấu tiêu.


Lúc bỏ tiêu vào, vị cay thơm nồng, bị cay đến chảy cả nước mắt, Lâm thị cũng nói vị cay này quá nồng, không biết đồ ăn nấu ra sẽ có hương vị gì.


Lâm thị rất chờ mong được thấy biểu tình khi dùng món ăn này của mọi người, không biết có thể chảy bao nhiêu nước mắt? Ha ha...


Đồ ăn vừa bày lên bàn, mấy huynh muội đã ngửi được mùi thơm, nhưng không vội gắp đồ ăn vào bát của mình, mà đợi Lâm thị cùng Mạc Thắng Minh ngồi vào bàn dùng qua đồ ăn rồi mới động đũa.


"Di, cái màu xanh này là cái gì?" Mạc Vân Phong nghi hoặc nói. Lúc trước cũng chưa từng gặp qua cái này, hơn nữa nó và thịt nấu chung đều nồng lên vị cay, Mạc Vân Phong nhất thời không dám bỏ vào miệng.


Lời tác giả: Ta thực bất đắc dĩ, o()o, mệt đến hoảng, ngao ô...


Lời editor: ta cũng mệt đến hoảng, cả chương thật dài, lâu quá không edit thấy phát sợ a.



Đăng nhận xét