>

19 thg 6, 2015

Hạng Liên không gian - Chương 2

Chương 2: Bắt đầu lao động


Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ

“Ai, thật là mệt ! Không được, mình phải nghỉ ngơi." Tiền Cầm vừa làm chưa đến năm phút đồng hồ đã chịu không nổi, hai cánh tay đều không nâng nổi. “Xem ra mình không biết làm ruộng xới đất rồi, làm lao động hơi mệt một chút. Nếu bản thân xới hết chỗ đất này, chắc chắn toi mạng, quên đi, đi lên TB nhìn xem có loại máy cày cơ nhỏ không.”


 Tiền Cầm lập tức ra khỏi trang viên, mở máy tính lên TB, xem xét trên mạng xong, lập tức nhụt chí. Trời ạ, rất đắt , cái nào cũng mất mấy ngàn đồng, đối với gia đình thu nhập thấp như nhà Tiền Cầm mà nói khẳng định là không có năng lực để mua mấy thứ đó.Xem ra bản thân mình phải căm chỉ lao động mới được, chờ dự trữ được ít tiền rồi mua, đâu còn cách nào, coi như vận động giảm béo, phải hoàn thành lần lượt thôi.”


Tiền Cầm thất vọng đi vào trang viên, cầm lấy công cụ bắt đầu cuốc đất.


“Hôm nay trồng trước một ít cà chua, còn lại ngày mai nói sau, thật sự là kham không nổi rồi, trời đã sắp sáng, còn phải đi ngủ bù nữa.”  Chờ Tiền Cầm trồng cà chua gần hai phần đất, tưới nước xong đi ra ngoài, phát hiện đã gần năm giờ sáng. “Thời gian trôi nhanh quá, xem ra mình phải rèn luyện thêm mới được, đã làm hơn 5 tiếng mới hoàn thành xong một ít việc, không còn sớm nữa, ngủ thôi."


Sáng sớm ngày hôm sau, Tiền Cầm lại bị Tiền mụ mụ Cao Mai đánh thức, bị mụ mụ giáo huấn liên tiếp, chờ Tiền Cầm rửa mặt xong, đồng chí Tiền Kiến Quốc Tiền lão ba bưng điểm tâm lên cho con gái bảo bối nhà mình ăn: “A…! Hôm nay điểm tâm ăn rất ngon, có phải cha mua bánh tương (*) ở cửa hàng chỗ cổng tiểu khu đúng không?

“Còn có thể mua chỗ khác sao, cái cửa hàng hay nói đấy, sáng sớm cha của cô đã phải đi mua, nếu chờ đi làm qua đó mua thì bánh đã không còn rồi.” Tiền mụ mụ Cao Mai tức giận nói. “Bản thân mình thích ăn còn không muốn dậy sớm, sáng sớm mỗi ngày bắt cha con giúp con xếp hàng mua, con cũng không biết xấu hổ à, đã lớn như vậy rồi.”


“Ai nha, sáng sớm bà đã bắt đầu giáo huấn con rồi , tôi ở nhà cũng không có việc gì để làm, đứa nhỏ đi làm cũng mệt mỏi, chúng ta về hưu ở nhà để chăm sóc bữa ăn hàng ngày cho đứa nhỏ mà.”


“Đúng vậy nha..! Cha vẫn là tốt nhất, mẹ suốt ngày chỉ biết giáo huấn con.” Tiền Cầm vừa nghe lời nói của lão ba lập tức cười tươi như hoa với ông, ai bảo trong nhà cha yêu quý mình nhất kia chứ, hắc hắc.


“Được rồi, ăn nhanh lên, nhìn xem mấy giờ rồi, con không nhanh lên thì lại bị muộn giờ làm bây giờ, mẹ xem con sau này kết hôn thì làm như thế nào.” Cao Mai chỉ vào đồng hồ báo thức rồi nói với Tiền Cầm.


“A a a, đã trễ vậy à, ở nhà ăn không hết được, con đem điểm tâm đến công ty ăn, tạm biệt cha mẹ.” Tiền Cầm vừa nói chuyện, vừa cầm điểm tâm chạy ra ngoài cửa, nếu không đuổi kịp tuyến xe buýt kia, chắc chắn hôm nay bị muộn giờ làm rồi.


"Ha ha, hôm nay yên tâm rồi, không đến trễ." Tiền Cầm nhìn cái bảng tên của mình nói: "Vừa vặn 8 giờ 30 phút."


"Đồng chí Tiền Trinh ( món tiền nhỏ ), vì sao buổi sáng mỗi ngày em đều bấm đồng hồ giây đi làm vậy, chưa từng thấy em đến sớm bao giờ." Người lãnh đạo trực tiếp của Tiền Cầm cũng chính là quản lý tài vụ của công ty kiêm trợ lý của ông chủ Hoa Vân nói.


"Không có biện pháp, thủ trưởng xinh đẹp đáng yêu của em, chị cũng không phải không biết buổi sáng mỗi ngày em rất khó dậy. Em biết chị đối tốt với em nhất, cho dù em đến trễ chị cũng sẽ không nói với ông chủ đâu." Tiền Cầm cười đến quyến rũ với thủ trưởng, thực ra Hoa mỹ nhân rất chiếu cố Tiền Cầm, cho dù cô đến trễ đều nói cô trực tiếp đi xử lý công việc . Có lẽ có liên quan tới việc Tiền Cầm luôn trưng ra một bộ mặt trẻ con, gặp ai cũng luôn tươi cười, với lại Tiền Cầm không cầu tiến, cảm thấy làm nhân viên tài vụ tốt là thỏa mãn rồi, sẽ không uy hiếp đến địa vị của Hoa mỹ nhân.


"Được rồi, không cần nói nhiều, ăn điểm tâm nhanh đi, một đống hóa đơn đang chờ em xử lý đó." Hoa Vân nói.


" Mệt mỏi quá, hôm nay thật nhiều người đến ngân hàng, phải đi uống miếng nước, thật may là buổi chiều có thể được nghỉ." Tiền Cầm đến công ty một lúc giống như bị rụng hết tóc ghé vào mặt bàn. Một buổi sáng cô phải chạy qua lại 3 ngân hàng, hơn nữa đêm qua cô lại lao động rất lâu, Tiền Cầm thật sự là khó có thể kiên trì.


Buổi chiều được nghỉ cũng nhẹ nhàng hơn. Đây chính là điểm tốt của đơn vị này, cơ bản chỉ làm nửa ngày là xong việc, ai bảo tiền lương có ít chứ.


Buổi chiều của Tiền Cầm là lên mạng tán gẫu và đọc tiểu thuyết, sau đó cùng thủ trưởng mỹ nhân thảo luận đồ ăn vặt nào ngon trên TB, còn bát quái tin tức giả trí nữa chứ.


"Ui, năm giờ rồi, em phải về đây nếu không lại không bắt kịp xe, Hoa mỹ nhân, em đi đây, ngày mai gặp .” Đồng chí Tiền Cầm vừa thấy thời gian đã gần 5 giờ, lập tức sửa sang lại túi xách của bản thân, chuẩn bị sẵn sàng, vừa đến 5 giờ là chạy ngay lập tức. Dù sao xe bus đến bến lúc 5 giờ 10 phút, đi từ công ty ra bến xe mất có 5 phút, không thể chậm trễ, nhỡ đâu xe bus đến trước thời gian thì sao.


"Em nha, vừa đến giờ tan tầm coi như được sống lại ý. Toàn bộ mọi người đi làm buổi sáng em vĩnh viễn là người chấm công cuối cùng. Tan tầm, em vĩnh viễn là người chấm công đầu tiên, nhìn em đi làm giống như ngồi tù vậy, lúc nào mà em không coi giờ, nhìn em lúc nào cũng hồ đồ như thế ."


"NO..NO...NO..! Hoa mỹ nhân, hiện tại nguyện vọng lớn nhất của em chính là về hưu được hưởng tiền lương hưu, mỗi ngày ngủ đến lúc nào thích tỉnh thì tỉnh, ha ha ha ha. . . Không nói với chị nữa, đã 5 giờ rồi."


Tiền Cầm cầm túi xách vọt tới máy chấm công trước mặt để chấm công tan tầm, lại là người đầu tiên: "Haizz..! nếu bản thân mình tỏ thái độ không tranh quyền tranh thế, thì đã sớm bị người ta cho rớt lại phía sau rồi. Bằng không làm sao nhân viên tài vụ trước kia làm nhiều nhất có 3 tháng cũng phải bỏ chạy chứ, vì sao bản thân mình có khả năng làm đến tận 3 năm, còn không phải là do mình không cầu tiến ư. Thôi không nghĩ nữa, về nhà còn phải làm việc, nghĩ nhiều như vậy làm gì.

( * ) Bánh tương



 Hết Chương 2.
Đăng nhận xét