>

26 thg 6, 2015

Nông Gia Nữ - Chương 3.1

Chương 3-1: Ăn không hết cơm trưa


Edit: Tiểu màn thầu
Beta: Thiên Hạ


Sau khi trở về, Triệu thị đã ngừng chửi đổng, Thích thị nhận lấy rổ rau dại Vương Hoa Nhi đưa, trước tiên dùng nước nóng luộc, vớt ra, sau đó dùng nước lạnh giảm độ nóng, để ráo nước, thả muối, thả dấm chua, sau đó là trộn ít dầu, rau dại coi như là xong, vốn dĩ còn xào một mâm khoai lang sợi, đã đặt ở trên bàn trong nhà chính.



Thời điểm Vương Phúc Nhi mang rau dại qua cũng không thấy có cãi vã gì, gia gia và nãi nãi của nàng đều đã ngồi trên bàn rồi. Gia gia Vương Hữu Căn có thói quen thích uống chút rượu, Vương Phúc Nhi hỏi: "Gia gia, có muốn Phúc nhi châm rượu cho ngài không?"

Vương Hữu Căn mặt mày hồng hào nói: "Phúc nhi đúng là đứa trẻ ngoan, tốt tốt tốt, châm rượu cho gia gia!" Tuy rằng ông đối với chuyện nhà lão Tam chỉ sinh nữ nhi không sinh con trai, trong lòng cũng có chút ý kiến, nhưng thấy cháu gái Vương Phúc Nhi nhu thuận thế này, hắn cũng thấy vui mừng.

Tuy nhiên Triệu thị ngồi bên cạnh không như vậy: "Đi đi, một cái nha đầu lừa đảo, nào có phần ngươi ở trên bàn? Tranh thủ thời gian cút ra ngoài cho ta."

Vương Phúc Nhi rất muốn nói, bà cũng giống như nha đầu lừa đảo như ta mà biến thành nay lão thái bà, bất quá bây giờ còn không có địa vị gì, chỉ có thể chịu đựng. Vương Hữu Căn không quen nhìn lão bà tử  của mình ăn nói hồ đồ: "Từ sáng đến tối, miệng ngươi không mắng người không được ah? Ăn một bữa cơm cũng không yên!"

Mắt thấy Triệu thị vừa định bắt đầu chửi nữa, Vương Phúc Nhi chạy nhanh ra khỏi nhà chính. Vương Hoa Nhi hỏi: "Gia gia và nãi nãi lại bắt đầu cãi nhau à?"

Vương Phúc Nhi gật đầu, bởi vì ăn mấy quả đào nên bụng còn chưa đói, nhưng mà dù sao cũng không phải món chính. Nhà thường dùng lương thực phụ (ngô, khoai, sắn, đậu, hoa màu...) làm món chính, gạo hay cơm được ăn rất ít. Đến nay lúa mạch đã sớm thu xong rồi, nhưng mà bột mì căn bản đừng có mơ tưởng tới nhà nàng được ăn.

Hôm nay cơm buổi trưa chính là cháo ngô còn có một ít rau xanh, nhìn thấy canh rau xuông, nàng nghĩ không biết khi nào thì có thể ăn no cơm gạo chứ. Uống thứ này cũng không khác biệt nhiều lắm, chỉ là số lần đi nhà xí tăng lên nhiều lần.

Người còn nói, đi nhà xí nhiều hơn có cái gì không tốt? Ít nhất này nông gia mập hơn không phải sao? Nhưng là như thế này cũng dễ dàng đói.

Vương gia thôn thật ra một ngày ba bữa, nhưng là bữa nào cũng đều là cháo loãng. Chính là cháo ngô này cũng còn phải tiết kiệm chút ít. Đến thời điểm nhất định, trấu kia chính là món chính rồi. Vương Phúc Nhi rõ ràng nhớ được, trước kia thời điểm ở hiện đại, lúc đi về nông thôn du ngoạn, trấu này đều dùng để cho heo ăn, bây giờ, ta so với heo còn không bằng đâu.

Nói đến heo, người cả nhà Vương Phúc Nhi miễn cưỡng mới không chết đói, làm sao có thể có heo? Lấy đâu ra tiền mua heo? Còn có ngay cả cái chuồng heo cũng không dựng được. Cầm thú đáng giá nhất trong nhà bọn họ chính là 5 con gà kia, nhưng là gà này do Triệu thị một người tiếp nhận, bình thường cũng muốn dựa vào vài cái trứng này bán lấy tiền mua dầu, muốn ăn, không có cửa đâu!

Cả nhà Nhị bá phụ rốt cục cũng ra khỏi của phòng mình, liền trực tiếp đi nhà chính, lúc này Thích thị đã nấu xong cháo ngô đưa đến nhà chính, Tam ca Vương Tam bảo nhà Nhị bá phụ cùng Vương Chi Nhi đã bắt đầu húp cháo, chính là đồ ăn trên bàn kia cũng bị bọn họ gắp mấy đũa thật nhiều, Triệu thị chỉ mắng một câu, cũng không nói gì thêm. Nhị bá mẫu thì càng không cần phải nói, một chút cũng không có cảm thấy có cái gì không đúng, dù sao trong cái nhà này chính là ăn cũng phải cướp, bằng không ngay cả canh cũng không có mà ăn.

Lão Tứ Vương gia Vương Thiết Tỏa rầu rĩ ngồi xuống ăn cơm. Đều nói dân chúng đau thương hài tử, Triệu thị vội vàng xới cơm cho hài tử nhỏ của mình, Vương Thiết Tỏa ồm ồm nói: "Còn có Tam ca bọn họ còn chưa tới đấy."

Vương Đồng Tỏa cũng chính là con mình, Triệu thị nghĩ nghĩ, nói với Vương Chi Nhi: "Kêu Tam thúc ngươi đến, nói ăn cơm trưa."

Trong lòng Vương Chi Nhi tràn đầy mất hứng, bị chính nương nàng là Mã thị âm thầm véo cánh tay một cái, chỉ có thể buông xuống bát đũa đi kêu Vương Đồng Tỏa.

"Nương, còn có tam tẩu cùng Cúc nhi bọn họ nữa."

"Kêu la cái gì, chẳng qua chỉ là tiểu nha đầu, một lát chúng ta ăn xong rồi các nàng qua đây!" Triệu thị nói.

Khuê nữ của Vương lão gia Vương Hà Hoa không hài lòng "Nương, ta vẫn là tiểu nha đầu đây này." Vương Hà Hoa năm nay mười sáu, đã đến tuổi nói chuyện chung thân. Bởi vì Vương gia của cải quá mỏng, hai là người nương này của nàng quá lợi hại, rất nhiều người để ý nhưng cũng không dám tới cửa hỏi. Người ta chỉ sợ  công phu sư tử ngoạm của Triệu thị, yêu cầu sính lễ quá cao. Mọi người đều là dân quê, đều là nông dân, trong tay họ thì có bao nhiêu này nọ. Hơn nữa Vương Hà Hoa cũng không phải cái thiên hương quốc sắc gì, chẳng qua chỉ là thôn cô bình thường nhất, ai cho được bao nhiêu chứ, cho nên hôn sự của Vương Hà Hoa bị lỡ, đến bây giờ cũng không có thấy bà mối tìm tới cửa.

Vốn ở nông thôn này, mười sáu tuổi bắt đầu nghị thân là bình thường. Sau đó cô nương ở nhà ngây ngốc một hai năm xuất giá là thích hợp, nhưng mà Vương Hà Hoa đã hơn mười sáu tuổi, đang mười bảy tuổi rồi, cũng không thấy bà mối tìm tới cửa. Vương Hà Hoa khẩn cấp không xong, trong lòng đều có chút thầm oán nương của nàng, làm sao lợi hại như vậy, nay không riêng gì bản thân nàng, hôn sự Tứ ca cũng không thành. Bởi vì Tứ ca là cưới vợ, nhà người ta có khuê nữ, người ta cũng sợ gả nữ nhi của mình lại đây bị bà bà trừng trị chịu không được.

Đồng dạng còn có một nguyên nhân bất lợi với Vương Hà Hoa, mọi người đều nói nữ nhi giống mẫu thân, nếu Vương Hà Hoa này cũng lợi hại giống chính nương nàng, vậy làm sao bây giờ? Cưỡi trên đầu con mình sao? Hoặc là cùng bà bà chửi mắng?

Cho nên hôm nay vừa nghe Triệu thị lại nói cái gì tiểu nha đầu không tiểu nha đầu, Vương Hà Hoa liền nhịn không được mở miệng.

Triệu thị đối khuê nữ của mình cũng rất thương yêu, điểm điểm cái trán của nàng: "Tranh thủ thời gian nhanh ăn cơm của ngươi đi, một lát nương nấu ngô cho ngươi ăn."

Vương Chi Nhi vừa vặn đem Vương Đồng Tỏa kêu đến nhà chính, nghe thấy chính nãi nãi nói lời này, gấp gáp hô: "Nãi, ta cũng muốn ăn!"

"Ăn ăn ăn, ăn nghèo lão nương rồi! Ta nói nhà lão Nhị, hôm nay là ngươi nấu cơm, ngươi cũng không biết xấu hổ đặt mông ngồi xuống, cái gì cũng không quản? Đừng tưởng rằng ngươi sinh con là có công rồi, đại tẩu ngươi còn sinh ba người con trai đấy!" Không bắt chẹt nhà lão Nhị này, thật sự là càng ngày càng không đem bà để vào mắt.

Mã thị cười nói với Triệu thị: "Nương, này không phải hôm nay Tam bảo hắn muốn đi nhà bà ngoại sao? Cậu Tam bảo hắn từ bên ngoài đã trở lại, mang theo thật nhiều này nọ, ta nghĩ cũng cầm trở về cho nương một ít, cho nên... "

Triệu thị vừa nghe tâm hoa nộ phóng (mở cờ trong bụng), quở trách gì đều không có, ngược lại còn hỏi Mã thị có ăn no hay không, có muốn thêm chút không, trong lòng Vương Đồng Tỏa thở dài một hơi. Mà Mã thị trong lòng đắc ý dào dạt, chỉ biết chính bà bà này của mình luôn luôn tốt, cũng nhờ việc bên nhà mẹ đẻ Mã thị có nguời ca ca ra ngoài làm việc buôn bán, thường thường có thể tiếp tế Mã thị một ít. Nếu không, chỉ có việc nàng sinh Tam Bảo, cũng sẽ không có cho nàng sắc mặt hoà nhã như vậy.




Nhà lão Tam không phải là vì sinh ba khuê nữ, nhà mẹ đẻ lại không được tốt lắm, cho nên mới bị đối đãi như vậy, nàng cũng đồng ý như vậy. Cho bà bà một chút chỗ tốt, nàng cũng có thể chịu ít chèn ép chút. Tuy nhiên, vừa nghĩ đến phải cấp cho bà bà này nọ, răng của nàng đều phải đau lên, khi nào thì có thể ở riêng, như vậy có thể quang minh chính đại tích lũy tiền riêng rồi! Làm sao giống bây giờ còn lén lút?
Đăng nhận xét