>

8 thg 6, 2015

Bất lương quân hôn - Văn Án


[Khai giảng]
Ngày thứ nhất, cô bị anh đặt trên sô pha, cướp lấy lần đầu tiên trong khi miệng lại gọi tên một người con gái khác.

Ngày thứ hai, anh là huấn luyện viên của cô, chân thành hướng cô xin lỗi bởi anh đã nhận lầm người.
Ngày thứ ba, khi cô lên toà án quân sự, trùng hợp lại gặp mối tình đầu của anh, ngoại hình giống cô như đúc.
Hai tháng sau, vào ngày bọn họ đính ước cả đời với nhau, mẹ cô đến gặp cô, kéo tay cô về phía anh giới thiệu: “Con gái ngoan, đây là cậu út của con.”

Trong khi cô còn đang kinh ngạc, sau lưng lại vang lên tiếng hờn dỗi, thì ra mối tình đầu của anh đã trở lại. Cô chấp nhận định mệnh, rời khỏi mối tình tay ba này, nhưng lại ngoài ý muốn phát hiện mình đã mang thai!
Cô ngửa mặt lên trời để ngăn dòng lệ rơi, trời ơi, sao lại éo le như vậy!
Trước mất thân, sau lại mất tâm, chẳng lẽ hiện tại lại phá thai, mất đi một đứa con? Cô thật sự nổi giận, không quan tâm anh là chú út hay cậu út, người đàn ông này, cô muốn!


[Đoạn ngắn một]
“A! Tại sao anh lại sờ tôi?”
Cô cả kinh kêu to: “Cút ngay! Khốn kiếp! Hiệu trưởng là ông ngoại của tôi, anh dám làm bậy, tôi sẽ phế anh!”
Hai mắt anh đầy vẻ trêu tức, không chút khách khí đem cô lột sạch: “Sao? Đã quên nói với cô, hiệu trưởng là lão ba của tôi, cô còn dám nói láo?”
“Đồ điên! Biến thái! Tránh ra! A!”
Cô đấm đá loạn xạ mà vẫn không ngăn được sức tấn công mạnh mẽ của anh.
“Lan Lan, đừng làm loạn, anh rất nhớ em.”
Anh không quan tâm đến sự kháng cự cũng như nước mắt của cô, một lòng chỉ muốn có được cô:“Lan Lan, ngoan.”
Kích tình đã qua, cô lạnh run lui đến góc tường, cuống quít mặc quần áo rồi xô cửa mà chạy.
Còn anh thì khiếp sợ khi nhìn thấy những đóa hoa anh đào trên sô pha, làm sao có thể? Cô ấy không phải Lan Lan? Lan Lan đã sớm không phải là…

[Đoạn ngắn hai]
Anh nhìn cậu bé đáng yêu trước mắt, nhẹ giọng dụ dỗ: “Nhóc con, sao không cười, con nít mà cười lên sẽ siêu cấp đáng yêu.”
Tiểu Bảo vẻ mặt vô tội: “Tôi cũng muốn, nhưng mẹ lại không cho tôi cười.”
“Vì sao?”Anh cực kỳ khó hiểu, có người mẹ nào lại không cho con mình cười?
Tiểu Bảo thở dài nói: “Mẹ nói, tôi cười cực kỳ giống lão ba đáng ghét của tôi.”
Anh xúc động hỏi: “Nếu có ngày con gặp ba ba, con muốn nói gì với ba ba nhất?”
Trong mắt Tiểu Bảo chợt lóe tia ranh ma, lấy trong túi ra một tờ giấy nói: “Tôi sẽ nói với hắn, hắn thiếu mẹ của tôi 200 vạn chi phí nuôi nấng, 10 vạn chi phí sữa bột, 10 vạn chi phí tả lót, 30 vạn chi phí bảo mẫu, tổng cộng là 250 vạn!”
250 vạn? Thái dương của anh dần hiện ra ba vạch đen.

P/s : Đây là một câu chuyện quân nhân, giả incest về một mối tình giữa ông cậu soái ca phúc hắc với cô cháu gái xinh đẹp, thông minh. Truyện sủng ngọt ngào nhưng cũng đầy kịch tính, là quá trình truy thê của một anh thiếu tướng bá đạo, chung tình. Mời các bạn cùng theo dõi diễn biến của câu chuyện nhé...! 0____0
Đăng nhận xét