>

20 thg 5, 2015

ĐCNT- Chương 29-1

Chương 29-1: Tỷ thí


Edit: Choi
Beta: Thiên Hạ


Lâm thị nhìn Tiêu Tiêu rất lâu không nói câu nào, nhướn mày chêu chọc: "Tiêu Tiêu, suy tính thế nào?"


Tiêu Tiêu tự nhiên thấy được Lâm thị trêu chọc, tính không chịu thua nổi lên, khẽ cắn môi, quyết định, nhưng vẫn thật cẩn thận nói: "Thành giao, nhưng con phải làm ở nơi nào đây?" Cũng không thể bảo mình làm toàn bộ đấy chứ?! Tiêu Tiêu ở phía sau kỳ thật còn có một câu, nhưng chưa dám nói ra khỏi miệng, chỉ thấy cặp mắt kia của nàng lóe sáng, chăm chú nhìn Lâm thị.


Hiểu nữ nhi không ai rõ bằng mẫu thân, Lâm thị tự nhiên biết Tiêu Tiêu đang nghĩ cái gì, cũng không muốn thừa nước đục thả câu, trực tiếp phân chia:"Được, ta phân cho con một mảnh cũng không lớn, chính là khoảng này, con đem một khoảng đất này hoàn thành là được rồi."

Tiêu Tiêu nhìn Lâm thị phân chia khoảng đất kia, kỳ thật không lớn, cũng còn kém không nhiều hơn 3 thước, Tiêu Tiêu cũng hiểu được rất thích hợp ,không hề nói cái gì, gật gật đầu xem như đáp ứng.

Lâm thị lần nữa nhướn mày, nhưng là lần này vẫn chưa nói cái gì, cười cười rồi rời đi về phía chỗ bà làm cỏ trước đó.

Tiêu Tiêu bên này cởi giày, vén ống quần cho tốt liền chuẩn bị xuống ruộng, đầu tiên là thật cẩn thận vươn ra một chân dò xét xuống ruộng, oa, nước mát nha, ở nơi này nước một chút cũng không cảm giác lạnh lẽo, ngược lại thật thoải mái, Tiêu Tiêu cảm thấy kỳ thật làm ruộng chẳng phải khó khăn mấy.

Hai chân nàng đều rơi vào trong ruộng , buồn bực nhìn xuống dưới, nguyên nhân là trong ruộng toàn nước bùn. Tuy rằng không sâu, nhưng Tiêu Tiêu nhỏ người, hai chân đều lội sâu vào trong bùn, muốn rút ra còn gian nan, chân bước đi cảm thấy thật khó khăn.

Tiêu Tiêu thử kéo kéo chân phải, bất động, lại kéo kéo, vẫn là bất động, Tiêu Tiêu nhất thời cảm thấy khóc không ra nước mắt , tại sao có thể như vậy? Mình đây là lần đầu tiên xuống ruộng, lão thiên, tại sao ông có thể bất công như vậy?! ( lão thiên: ta mặc kệ mấy thứ này, rống rống... Tiêu Tiêu: ... )

Mọi người cũng phát hiện chuyện này, nhưng cũng chỉ đứng ở nơi đó nhìn, cuối cùng nhìn đến khi Tiêu Tiêu vẻ mặt rối rắm, thực không phong độ nở nụ cười.

Tiêu Tiêu lại thử vài lần, vẫn không nhúc nhích, cuối cùng vẫn là Mạc Vân Thiên nhìn không được, chỉ thấy hắn như giẫm trên đất bằng đi tới bên cạnh Tiêu Tiêu, trực tiếp cắp chú gà con Tiêu Tiêu kéo ra ngoài, sau đó đem nàng bỏ vào một chỗ khác, nhìn vẻ mặt Tiêu Tiêu bất ngờ, cười nói: "Tiêu Tiêu, cách muội làm không rút chân ra được đâu, muội muốn đi tới phía trước, trước đem thân mình hướng phía trước một chút, như vậy cổ chân đạp xuống mới có thể lớn một chút, như vậy chân liền dễ dàng rút ra, muội thử xem."

Tiêu Tiêu mang theo biểu tình tối tăm thử. Dựa theo Mạc Vân Thiên nói, trước từ từ đạp xuống, sau đó lúc muốn bước đi, thân mình thích hợp nghiêng về phía trước một chút, lần này thì không có khó như trước, rất dễ dàng liền rút ra được, thử lần nữa,trên mặt Tiêu Tiêu rốt cuộc chuyển biến, hưng phấn nói: "Đại ca, thật sự được, rất dễ dàng nhé."

Uh , có cái gì tốt mà cao hứng,người ngu ngốc cũng đều biết làm như thế." Bên cạnh truyền đến một thanh âm không hài hòa.

Đăng nhận xét